Monday, September 29, 2025

 

BIÊN BẢN

BUỔI HỌP BẦU BAN CHẤP HÀNH KH/CTNCT/NAC

NHIỆM KỲ (2025-2028) THỨ BẢY 20/09/2025

TẠI TRỤ SỞ CỘNG ĐỒNG VIỆT NAM NAM CALIFORNIA

Hiện diện: 1. HT Nguyễn Hữu Cúc - TB/ Cố Vấn KHCTNCT Nam Cali. 2.Ô. Th Thái Hạo đại diện ĐVQDĐ, 3.Ô. Tom Võ H.T Hội VB Nam Clifornia 4. C/h Nguyễn hữu Thắng Hội Trưởng Khu Hội Nam Cali., 5. C/h Nguyễn Hữu Bích Phó HT Nội Vụ/KH/NAC, 6. C/h Mai Bá Tòng C/h Phó HT Ngoại Vụ/KH/NAC, 7. C/h Tăng Trọng Đằng TTK /KH/NAC, 8.C/h Nguyễn Thời Tín Phụ Trách Website Trách Nhiệm, 9. C/h Đinh Phúc Hậu Ủy Viên Văn Nghệ/KH/NAC cùng các Chiến hữu và phu nhân KH/CTNCT Nam California.

Hiện diện tổng cộng 30 người

Phiên họp khai mạc lúc 12.30 PM

- C/h Thắng HT/KH: Tường trình những khó khăn trong nhiệm kỳ, về tài chánh & những sự đánh phá gây chia rẽ của các Hội Viên và các HĐ tại địa phương với Khu Hội nhằm mục đích làm suy yếu sự phát triển. Như rĩ tai, tung những sự việc không thật, thư hăm dọa…nhưng tất cả đểu thất bại. Cùng các sinh hoạt của KH & cám ơn các chiến hữu Cựu TNCH KH và các thân hữu đã hết lòng yểm trợ từ Tinh Thần & Tài Chánh. Khu Hội đã thực hiện được 2 Đặc San Trách Nhiệm là Tiếng Nói của Khu Hội CTNCT/NAC được sự khen ngợi từ hình thức đến nội dung của các Cựu TNCT & các Thân hữu. Sau cùng chiến hữu Thắng mời các thành viên BCH lên sân khấu & Tuyên bố mãn nhiệm.

- H.T Cúc TB/Cố vấn: Vì NT Vũ Trọng Mục bất ngờ bệnh nên HT Cúc thay thế trong vai trò Trưởng Ban Bầu Cử. Sau 6 tháng gởi thư Thông Báo về Bầu Cử BCH/KH nhưng không có ai gởi đơn ứng cử vì vậy trong buổi họp hôm ai có ứng cử chức vụ Hội Trưởng nhiệm kỳ 2025-2028, cũng như nhắc lại việc tu chính nội quy chỉ bầu Hội Trrưởng, sau đó Hội Trưởng sẽ tìm các nhân sự trong BCH (đã tu chính điều 8.2.1 Ban Chấp Hành vào ngày 11/9/2022). Sau đó HT mời các thành viên KH ứng cử chức vụ HT, nếu không có ai ứng cử xin đề cử.

- Chị Hạnh (phu nhân của C/h Đức CTNCT): Đề nghị anh Thắng tiếp tục làm Hội Trưởng qua sự nhận xét cá nhân anh Thắng đã điều hành KH trong nhiệm kỳ vừa qua đã hy sinh cả tinh thần & tài chánh trong thời gian đầu khó khăn nhận nhiệm vụ Hội Trưởng.

- H.T Cúc TB/Cố vấn: Sau lời đề nghị của chị Hạnh, các anh chị hiện diện trong hội trường có đồng ý hay không? Hay có đề nghị nào khác? Đợi vài phút không có đề nghị nào khác HT Cúc tiếp tục hỏi ai đồng ý đề nghị của chị Hạnh xin giơ tay.

Quyết định buổi họp: Đồng ý C/h NGUYỄN HỮU THẮNG trong chức vụ Hội Trưởng Khu Hội Cựu TNCT Nam California nhiệm kỳ 2025-2028.

 

Buổi họp bế mạc lúc 02.30 pm

 

    Orange County ngày 20/9/2025

            Trưởng Ban Bầu Cử

              Nguyễn Hữu Cúc                                         Tăng Trọng Đằng/TK

 

 

 

Friday, August 15, 2025

 Tuổi 17 vào tù: Ai mới là thực dân?

            Hồ Chí Minh nói đúng, nhưng "thực dân" nay đã đổi màu!
            Sốc! Một thanh niên mới 17 tuổi ở An Giang bị tuyên một năm tù chỉ vì "đăng bài xuyên tạc, vu khống Đảng và Nhà nước" trên Facebook.
            17 tuổi! Cái tuổi đáng lẽ phải cắp sách đến trường, mơ về tương lai, thì nay lại bị tống vào tù vì những dòng chữ trên mạng xã hội.
           Khi "tự do dân chủ" là cái bẫy Họ nói "lợi dụng các quyền tự do dân chủ". Nhưng xin hỏi, tự do dân chủ ở đâu ra mà "lợi dụng"?
           Một xã hội mà tiếng nói phản biện, dù chỉ là của một đứa trẻ vị thành niên, cũng bị dập tắt bằng án tù, thì đó là xã hội gì?

           Nhớ lại lời của Hồ Chí Minh khi lên án thực dân Pháp: "Chúng tuyệt đối không cho dân ta một chút tự do dân chủ nào... Chúng lập ra nhà tù nhiều hơn trường học. Chúng thẳng tay chém giết những người yêu nước thương nòi của ta... Chúng bóc lột dân ta đến tận xương tủy..."

                            "Nỗi khiếp sợ" của chế độ và sự trơ trẽn.
            Thật đáng sợ! Để bảo vệ cái gọi là "chế độ xã hội chủ nghĩa".
            Đảng Cộng sản giờ đây không ngần ngại tống giam cả trẻ vị thành niên.
            Một đứa bé 17 tuổi, với vài dòng chữ trên Facebook, lại có thể "xâm phạm lợi ích của Nhà nước và Đảng Cộng sản Việt Nam", "gây chiến tranh tâm lý" đến mức phải vào tù?
           Chế độ này yếu ớt đến mức nào mà phải khiếp sợ một đứa trẻ như vậy?

           Ngày xưa, chính Hồ Chí Minh cũng từng bị bắt vào tù. Lịch sử đang lặp lại một cách trớ trêu, nhưng vai trò đã đổi chỗ.
           Những kẻ từng lên án "thực dân" vì đàn áp tự do, nay lại chính là những kẻ đang làm điều tương tự, thậm chí còn tàn nhẫn hơn.
          Phản động ngày càng trẻ hóa và tuổi ngày càng cao.
          Phổ phát triển* rộng quá, đúng là một sự "tiến bộ" đáng kinh ngạc!
          Đã đến lúc chúng ta phải nhìn thẳng vào sự thật: Đảng Cộng sản Việt Nam không khác gì thực dân Pháp ngày xưa trong việc bóp nghẹt tự do, đàn áp tiếng nói của nhân dân.

            Cộng đồng mạng ơi, hãy lên tiếng!
            Chia sẻ bài viết này để vạch trần sự thật. Đừng để tuổi trẻ của Việt Nam phải trả giá bằng tự do chỉ vì dám nói lên suy nghĩ của mình!
       Người Yêu Nước Việt. 

Friday, August 8, 2025

HAI MẶT CỦA MỘT VẤN ĐỀ

 từ Fbr: Lê Xuân Nghĩa:

Vì sao con người ta ngu lâu ?

HAI MẶT CỦA MỘT VẤN ĐỀ
Tôi vẫn không hiểu nổi một bộ phận lớn người Việt Nam họ nhân danh điều gì để xúc phạm, nhục mạ dân tộc và đất nước Ukraine đang phải vật lộn với cuộc chiến vệ quốc?
- Việt Nam chúng ta thì được quyền “Chúng ta thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ”. Nhưng Ukraine thì không được phép. Chính phủ Ukraine phải nên đầu hàng Nga sớm và theo Nga để “người dân đỡ phải chết chóc”
- Chính phủ Việt Nam Dân chủ cộng hoà được phép bỏ Thủ đô để di tản nhằm bảo toàn lực lượng. Nhưng Ukraine thì ko có quyền. Chưa di tản đã bị chửi sml là “hèn nhát”, là “đu càng”
- Ngân khố Chính phủ Việt Nam Dân chủ cộng hoà trống rỗng nên kêu gọi “Tuần lễ vàng” để ủng hộ Chính phủ được xem là “biết dựa vào dân”. Nhưng Ukraine kêu gọi người dân quyên góp ủng hộ chính quyền thì nhục mạ là “bong rút của dân”, là “làm khổ dân”
- Việt Nam nhận viện trợ từ viên đạn cho đến cái gạc cứu thương trong kháng chiến chống Pháp và Mỹ thì được gọi là bè bạn năm châu yêu chuộng chân lý và hoà bình giúp đỡ. Còn Ukraine nhận viện trợ để chống Nga xâm lược thì bị chửi là “ăn bám”, là “ăn xin”, là “ko tự lực, tự cường”, là “chư hầu của bọn tư bản”
- Việt Nam chúng ta tổn thất vô cùng lớn lao ở cuộc tổng tiến công và vận động quần chúng nổi dậy giành chính quyền vào dịp Tết Mậu Thân năm 1968. Nhưng chúng ta chiến thắng về mặt chiến lược và là tiền đề quan trọng cho chiến thắng Mùa xuân năm 1975. Nhưng Ukraine lỡ thua ở trận địa nào đó thì sỉ nhục là “ăn hại” và “thua đến nơi rồi. Đầu hàng đi chứ còn gì nữa”
- Có những trận đánh, Việt Nam ta hy sinh cả gần nghìn chiến sỹ trong 1 ngày. Và tất nhiên đó là sự hy sinh anh dũng và can đảm để giữ từng tấc đất quê hương. Nhưng quân đội Ukraine tử vong ở các trận đánh chỉ mới con số 100 người/ngày đã bị chửi bới, mạt sát là “nướng quân”, là “đâm đầu vào chỗ chết”
- Việt Nam chúng ta có quyền trường kỳ kháng chiến với 9 năm chống Pháp, gần 21 năm chống Mỹ và 10 năm đánh quân Bành trướng Trung Quốc. Nhưng Ukraine thì ko được phép, mà phải thắng nhanh cơ. Một đến 2 tháng phải thắng Nga thì mới tài giỏi
- Trong kháng Pháp, Mỹ và đánh Trung Quốc. Nhân dân, đồng bào chúng ta đều gồng gánh, bế bồng nhau đi sơ tán đến các vùng an toàn. Chỉ khác mỗi cái là ko ra khỏi nước, bởi có muốn ra cũng đâu có nước nào cho sang. Nhưng người dân Ukraine được các quốc gia láng giềng tiếp nhận di tản một cách chu đáo và đầy đủ thì họ xúc phạm, nhục mạ họ là “hèn nhát, bỏ chạy”
- Ngay bây giờ Việt Nam vẫn còn nhận viện trợ nước ngoài, khi mà chúng ta đã “phát triển huy hoàng và vượt bậc”. Mà viện trợ đó hầu hết đến từ các quốc gia tư bản và phương Tây. Nhưng Ukraine thì bị nhục mạ là “bám gót tư bản”, là “ăn xin quốc tế”
Ngay cả báo chí, truyền thông đưa tin tôi cũng có cảm giác là Việt Nam chúng ta chưa bao giờ phải chịu cảnh chiến tranh; chưa bao giờ phải chống quân xâm lược; và chưa bao giờ phải nhận viện trợ, giúp đỡ từ bên ngoài hay sao ấy.
Đạo lý gì đây hả trời? Họ nói mà không ngượng mồm sao?
Khi một đất nước mà có “bộ phận lớn người dân” tráo trở, xảo ngôn, chà đạp lên chân lý và lẽ phải thì đất nước đó khó mà nhận được sự tôn trọng của thế giới
Fbr: Lê Xuân Nghĩa
(Hình: Ngôi sao truyền thông Lê Văn Cương)
No photo description available. 

Tuesday, July 15, 2025

BÀ DƯƠNG NGUYỆT ÁNH GIÒNG DÕI DƯƠNG KHUÊ

'Bom Nữ' Dương Nguyệt Ánh

By : Nguyễn Tuấn
 
Hôm qua, tôi đọc được một bài thú vị trên tờ New York Times viết về chị Dương Nguyệt Ánh [1]. Được Thời báo Nữu Ước viết một bài dài là đủ biết chị ấy quan trọng ra sao. Thấy bài hay nên tôi dịch sang tiếng Việt và chia sẻ cùng các bạn.
Chị DN Ánh (nay đã 65 tuổi) là người sáng chế ra bom BLU-118/B được dùng trong cuộc chiến chống Al Qaeda ở A Phú Hãn / Afghanistan. Tôi lược dịch dưới đây để chia sẻ cùng các bạn. 
Theo bài báo mô tả, chị ấy xuất thân từ một gia đình trung lưu ở Sài Gòn, thuộc dòng dõi Dương Khuê ở Hà Đông (1839-1902) [2]. Tháng 4/1975, chị và gia đình xin tị nạn ở Mỹ. Ở Mỹ, chị học giỏi, và sau khi tốt nghiệp, được bổ nhiệm làm trong một trung tâm nghiên cứu vũ khí của Hải quân. Sau này chị lãnh đạo một nhóm chuyên chế tạo bom, và chị nổi tiếng với loại bom BLU. Đây là loại bom tiền thân của bom GBU-57 mới được dùng ở Ba Tư / Iran.
Khi không quân Mỹ thả mấy trái bom GBU-57 vào các trung tâm hạch tâm của Ba Tư, người ta đồn rằng đó là bom chị sáng chế. Nhưng qua bài này, chị nói rõ là chị không phải là người sáng chế ra GBU-57, nhưng trái bom BLU chị sáng chế là tiền thân của GBU-57.
Cuộc đời và sự nghiệp của chị ấy đúng là tiêu biểu của một người tị nạn thời đó: tới Mỹ với hai bàn tay trắng, tiếng Anh lôm côm, nhưng nhờ phấn đấu nên vượt qua nghịch cảnh và có những đóng góp quan trọng cho quê hương mới.
============
'Bom Nữ' và tiền thân của loại bom Bunker Buster được sử dụng ở Ba Tư (Iran)
Bài của Elizabeth Williamson
Lúc còn nhỏ, sống trong khói lửa chiến tranh ở Việt Nam, Dương Nguyệt Ánh đã từng thầm hứa với lòng mình rằng một ngày nào đó, cô sẽ làm điều gì đó để giúp những người lính từng bảo vệ cô và gia đình.
Vài chục năm sau, cô bé năm xưa trở thành người đứng đầu một nhóm khoa học gia của Hải quân Mỹ. Cô đã góp phần phát triển loại chất nổ có sức công phá đặc biệt, chính là tiền thân của bom "bunker buster" mà Mỹ sử dụng để đánh vào các cơ sở hạch tâm của Ba Tư / Iran. Khi đọc lại các thông số kỹ thuật của loại bom đó trên mạng, cô nhận ra ngay: đây chính là 'đứa con' quen thuộc do nhóm của cô từng phát triển.
Dương Nguyệt Ánh, nay đã 65 tuổi, là một người tị nạn. Bà rời khỏi Sài Gòn trước ngày miền Nam sụp đổ vào năm 1975. Bà cùng gia đình sang Mỹ định cư tại Hoa Thạnh Đốn / Washington.
 Bà luôn mang trong lòng lòng biết ơn sâu sắc với đất nước đã cưu mang mình. Và rồi, cơ hội đền đáp đến không lâu sau vụ khủng bố 11/9. Khi đó, bà là trưởng nhóm nghiên cứu tại một trung tâm nghiên cứu thuộc Hải quân Mỹ.
Nhóm của bà tạo ra loại bom BLU-118/B, được dẫn đường bằng laser, có thể xuyên sâu vào hầm trú ẩn của Al Qaeda ở A Phú Hãn / Afghanistan — nơi mà binh sĩ khó lòng tới gần một cách an toàn.
“Loại bom này tạo ra nhiệt độ cực cao, có thể thiêu rụi mục tiêu mà không cần bộ binh phải mạo hiểm tánh mạng,” bà chia sẻ.
Cũng nhờ loại vũ khí này mà nhiều chuyên gia cho rằng cuộc chiến ở A Phú Hãn đã được rút ngắn đáng kể.
Trước đó, nhóm của bà đã mất nhiều năm nghiên cứu để tạo ra loại chất nổ mới, vừa mạnh, vừa bền vững, có thể chịu được va đập khi xuyên qua bê tông hoặc đá dày. Chính công nghệ này sau đó đã được sử dụng trong loại bom phá boong-ke GBU-57 mà quân đội Mỹ dùng trong chiến dịch ở Ba Tư — trong đó có đợt không kích nhắm vào cơ sở hạch tâm nằm sâu dưới lòng đất ở Fordo và Natanz.
Dù không đưa ra bình luận gì về mức độ thiệt hại thực tế, bà Dương thẳng thắn: “Đánh vào một cơ sở ngầm chứa vật liệu hạch tâm, sẽ phải mất rất lâu mới có thể kiểm tra trực tiếp. Không thể biết chính xác được chuyện gì đang xảy ra bên trong lúc này.”
Nhưng khi tình cờ thấy công thức chất nổ trên mạng, bà mỉm cười: “Tôi nhớ ngay đến những gương mặt thân quen của đồng nghiệp. Ngành chất nổ không lớn, tụi tôi biết nhau và luôn phối hợp chặt chẽ. Không ai làm một mình cả.”
Cái tên “Bom Nữ” / Bomb Lady đến lúc nào bà cũng không nhớ rõ, nhưng sau này, bà trở thành niềm tự hào của cộng đồng người Việt ở Mỹ.
Cô bé bên cánh cổng Sài Gòn năm xưa
  Hành trình đặc biệt của bà bắt đầu từ cuối thập niên 1960, tại cánh cổng nhà ở Sài Gòn. Khi đó, Dương Nguyệt Ánh mới 7 tuổi. Ba cô là quan chức nông nghiệp cấp cao của chánh quyền VNCH. Anh trai là phi công trực thăng. Mỗi lần anh lên đường làm nhiệm vụ, cô bé lại đứng bên cổng, nước mắt lưng tròng, ước gì mình có cây đũa thần để tặng anh trai thứ vũ khí tốt nhứt, giúp anh sống sót trở về.
Hình ảnh ấy lặp đi lặp lại mãi, cho đến một ngày, cô bé tự hứa: "Sau này, nếu có thể, mình sẽ làm ra vũ khí tốt nhứt để bảo vệ những người lính."
Tháng 4/1975, khi Sài Gòn gần thất thủ, anh trai bà và một người bạn đã đưa cả gia đình — cha mẹ, anh chị em, họ hàng — lên một tàu hải quân chạy về phía Phi Luật Tân. Họ may mắn thoát được.
Sau này, hàng triệu người Việt khác vượt biên, nhưng không phải ai cũng sống sót. Theo Liên Hiệp Quốc, có tới 250.000 người bỏ mạng trên biển.
Gia đình bà sau đó định cư ở vùng Hoa Thạnh Đốn, nhờ sự bảo trợ của một nhà thờ Baptist. “Chúng tôi đến Mỹ với hai bàn tay trắng, nghèo rớt mồng tơi, nhưng lại được những con người tốt bụng đón nhận,” bà nhớ lại.
Chính điều đó càng khiến bà quyết tâm học hành thật giỏi để báo đáp. Với học lực xuất sắc, bà Dương tốt nghiệp kỹ sư hóa học hạng ưu tại Đại học Maryland, rồi học tiếp cao học ngành quản trị công. Sau đó, bà đầu quân cho Hải quân Mĩ với niềm đam mê “những thứ kêu rít rồi nổ đùng”, như bà từng dí dỏm nói.
"Chúng tôi đã trúng số vì được sống ở đây"
Năm 2020, sau gần 40 năm cống hiến, bà Dương nghỉ hưu. Chồng bà, cũng là một người Việt tị nạn, từng là kỹ sư điện toán cho một nhà thầu quốc phòng. Cả hai sống bình yên ở gần Hagerstown, tiểu bang Maryland, cùng con gái và ba con trai.
Mỗi khi cả nhà xem tivi thấy tin người trúng xổ số Powerball, bà lại nói đùa với các con: “Nhà mình trúng số rồi đó chớ, được sống ở đây là trúng độc đắc rồi.” Và rồi bà mỉm cười: “Nơi nào cũng có chỗ cần cải thiện, nhưng Mỹ là một thiên đường — đôi khi phải là người ngoài cuộc mới thấy rõ điều đó.”
Năm 2007, bà được trao Huy chương Công vụ Samuel J. Heyman — một giải thưởng danh giá của chánh phủ Mỹ. Khi kể lại câu chuyện vượt biên, đứng ở cánh cổng năm xưa và hành trình gầy dựng cuộc sống, bà đã khiến cả hội trường xúc động đứng dậy vỗ tay.
Bà nghẹn ngào: “Tôi không bao giờ quên 58.000 lính Mỹ và hơn 260.000 binh sĩ miền Nam Việt Nam đã ngã xuống. Tôi nợ họ cuộc sống thứ hai của mình.”
Sau đó, bà đảm nhiệm vị trí lãnh đạo an ninh biên giới và hàng hải tại Bộ Nội An (Department of Homeland Security). Công việc của bà là rà soát và thẩm định công nghệ bảo vệ biên giới và cảng biển. “Từ tấn công chuyển sang phòng thủ,” bà cười.
Khoảng năm 2013, khi phát biểu tại một hội nghị an ninh ở Arizona, bà được giới thiệu là người đứng sau một trong những công nghệ quân sự sau sự kiện 11/9. Sau buổi nói chuyện, một cựu chiến binh từng phục vụ ở Afghanistan đến gặp bà. “Anh ấy nói: ‘Cảm ơn chị, chị đã cứu mạng tôi và đồng đội,’” bà kể. “Tôi đáp lại: ‘Không, tôi mới là người phải cảm ơn anh vì đã mạo hiểm cả mạng sống.’”
Cả hai chia tay trước khi bà kịp hỏi tên. Bà bảo: “Tôi không kể chuyện đó với ai cả, vì có những điều không nên khoe. Nhưng thật lòng mà nói, đó là phần thưởng lớn nhứt tôi từng nhận được. Hơn cả huy chương, tiền thưởng hay chức vụ – là lời cảm ơn của một người lính trở về.”
___
[1] Nguyên văn bài "‘The Bomb Lady’ and the Forerunner of the ‘Bunker Buster’ Used in Iran" có thể đọc trên tờ New York Thời Báo: https://www.nytimes.com/.../06/30/us/politics/bomb-iran.html
[2] Theo wiki thì Dương Nguyệt Ánh thuộc dòng họ danh gia thế phiệt. Ông nội của chị là nhà thơ và quan chức nổi tiếng dòng dõi cụ nghè Vân Đình Dương Khuê, quê ở làng Vân Đình, huyện Ứng Hòa, tỉnh Hà Đông. Ngoài ra, "bà còn có một số họ hàng như quan Dương Thiệu Tường (vị tiến sĩ đầu tiên của khoa thi An Nam), bà cùng vai vế với nhạc sĩ Dương Thiệu Tước và giáo sư Dương Thiệu Tống, trong khi nhiều người dựa vào tuổi tác cho rằng bà gọi 2 người là bác."
Đọc thêm
CHỒNG TÔI
Dương Nguyệt Ánh

19 THÁNG 8 NĂM 1945: CÁCH MẠNG HAY VIỆT MINH CƯỚP CHÍNH QUYỀN?

  Giáo Sư Phạm Cao Dương   19 tháng 8, 1945, Việt Minh Cướp Chính Quyền. Nguồn internet. Dù trong nước mườ...