Wednesday, May 13, 2026

NÉN HƯƠNG THƠM CHO MỘT LỜI XIN LỖI MUỘN MÀNG

          Hôm nay ngày 25.04.2026 tại Thủ đô Berlin, Liên hội người Việt t nạn tại Cộng hòa Liên bang Đức đã tổ chức ngày Việt Nam Cộng Hòa mất nước, tức là mất Miền Nam, mà họ gọi là ngày "Quốc hận".

          Tôi là người Bắc, từng vào Nam xung trận và là Đảng viên đảng lao động VN, ngay nay là Đảng CS VN. Vì tò mò nên tôi cũng đi tham gia xem người Miền Nam họ tổ chức về ngày này ra sao. Tôi để ý thấy họ đi biểu tình không ồn ào, huyên náo, khuôn mặt ai cũng vui vẻ, hiền hòa, êm ả.
Nụ cười nhẹ, lời nói êm như từ tâm phát ra. Rất nhiều người biết tôi, nhưng tôi lại không biết họ. Vì họ vào đọc Facebook của tôi. Xin cảm ơn.

         Tôi quan sát khi họ biểu tình thì Ban tổ chức hướng dẫn thế nào là họ tôn trọng nghe và làm theo như thế, chứ họ không cãi lộn hay chạy nhảy lăng xăng, rồi gào la, to tiếng đóng góp ý kiến, rằng là phải thế này, rằng là phải thế kia, để cố thể hiện ta đây nói có lý hơn người khác, như dân Bắc mình.

         Họ tổ chức rất khoan thai, bình tĩnh, bài bản, lịch sự và văn minh. Tôi thấy có hai xe ô tô của cảnh sát Đức và một số nhân viên của họ đi bộ với đoàn diễu hành để bảo vệ khâu an ninh.

        Họ hô vang những khẩu hiệu bằng cả tiếng Đức lẫn tiếng Việt với Nội dung như là ; Đả đảo CS, Đả đảo Tô Lâm, Tự do cho VN, Dân chủ cho VN. Nhiều bài phát biểu của các vị trong Ban tổ chức bằng tiếng Đức và tiếng Việt rất đanh thép tại sân nhà Quốc hội và tại Cổng thành Brandenburger Tor đòi tự do, dân chủ, nhân quyền, xóa bỏ CS và yêu cầu thả tù nhân Chính trị đã vang lên và được nhiều khách Đức và khách du lịch đi qua giơ tay chào đón và ủng hộ.

           Có lẽ họ cũng cho rằng những đòi hỏi đó là chính đáng.
          Tôi nghe thấy họ Đả đảo CS mà buồn thiu, vì tôi là Đảng viên, lại từng đã vào Nam xâm lược Đất nước của họ. Một Đất nước có chủ quyền, có cờ, có Quốc ca và có một Thể chế dân chủ văn minh.

Vâng tôi phải đau lòng nhận lấy câu đả đảo của họ. Vì họ đả đảo đúng. Không đời thủa nào một Đất nước tối tăm lạc hậu, đói rách triền miên, phi dân chủ, trọng bạo lực lại đi giải phóng một Dân tộc văn minh hơn mình, giàu có hơn mình để "giúp" cho họ trở thành khổ và ngu ngốc như mình.

         Tôi thương họ và buồn cho họ vì để mất Tổ quốc. Tôi trách họ, vì đã để chúng tôi thắng; để rồi cả nước thua. Nên hôm nay họ kỷ niệm ngày đen tối của họ, thì cũng là ngày đen tối trong trái tim tôi-Một người từng bên kia chiến tuyến, khi nhận ra bộ mặt thật của CS Bắc Kỳ.

        Vâng, thưa bà con, thế hệ chúng tôi đã bồng súng lên đường đi giải phóng ngược! Lẽ ra Bắc tiến mới thực là giải phóng.

       Thật cảm động và xót xa khi thấy bà con người Miền Nam họ cúi mặt mặc niệm những người lính của họ, người dân của họ đã ngã xuống do chúng tôi vượt suối băng rừng ngày xưa từ ngoài Bắc vào gây ra . Họ cũng tưởng nhớ tới hàng ngàn người chết vì vượt biển làm mồi cho cá sau này.

        Những người đứng giữa 3 lựa chọn ngày đó; mà một phần không nhỏ đã ra đi nằm dưới đại dương...

"Nhất con nuôi má
Nhì má nuôi con
Ba con nuôi cá."

        Có nghĩa là nếu vượt biên thoát được con sẽ gửi tiền về nuôi má; nhưng chẳng may con bị CS bắt thì má phải mang cơm vào nhà tù nuôi con. Còn cuối cùng rất có thể con sẽ phải làm mồi nuôi cá ngoài biển khơi mênh mông...

         Tôi thật buồn rằng chúng ta hô hào hòa giải, hòa hợp mà 51 năm rồi vẫn chỉ là "võ miệng". Người Bắc chúng ta đã không nhận ra hay cố tình không muốn nhận ra là chúng ta đã bị CS lừa. Chúng ta không như Dân Ukraine ngày nay là họ đánh độc tài, để bảo vệ nền Dân chủ; còn chúng ta u minh lại đi đánh Dân chủ để bảo vệ độc tài. Muốn hòa giải hòa hợp được chúng ta phải nhận ra rằng đó là một cuộc chiến vô nghĩa và ngu xuẩn.

          Giải phóng ngược như thế, thà rằng không thống nhất còn hơn. Thì chúng ta còn vớt vát được một nửa nước như Nam Hàn và hơn Nam Hàn . Ai ngờ giờ đây mất cả nước rơi vào tay CS. do Ngoại bang chỉ đạo, giật dây.

          Bà con yêu quý ơi, không có bên thắng cuộc đâu. Mà chúng ta ở cả hai miền đều thua cuộc một cách đau đớn xót xa!
         Ngày này chúng ta hãy thắp một nén hương lòng không chỉ cho đồng bào và Chiến sĩ VN Cộng hòa; mà cả cho những người dân chết vì Chiến tranh ở ngoài Bắc của tôi. Và không thể nào được phép quên là hãy thắp cả cho những người đồng đội của tôi. Các anh đã ra đi trên mảnh đất Cha ông mà không được may mắn như tôi, để sống, để biết rằng, chúng ta đã sai lầm.

         Trước khi nhắm mắt xuôi tay chắc các anh vẫn cứ đinh ninh rằng các anh hy sinh vì Dân vì Nước; chứ không ngờ:

"Cả cuộc đời ta hy sinh cuồng nhiệt  
Lại dựng nên chính cỗ máy này" (Thơ Bùi Minh Quốc)

        Xin chia buồn cùng với bà con Miền Nam thương đau trong tháng 4 u sầu và đen tối này.

        Nhân đây tôi cũng cúi đầu xin lỗi bà con, vì tôi đã từng nghe Đảng và Bác xui dại mà vào xâm lược Tổ quốc, Quê hương yêu dấu của bà con. Để giờ đây tôi và bà con từ hai chiến tuyến đều trở thành kẻ chiến bại bi hùng...

Cầu Chúa ban phước lành cho tất cả chúng ta.

Thủ đô Berlin, 25.04.2026
Nguyễn Doãn Đôn
&& && && && &&
ENGLISH:
                COMPRESS THE FRAGRANCE FOR A SOLAR APOLOGY
               Berlin.jpg

         Today, 25.04.2026 in Berlin, the Vietnamese Refugee Association in the Federal Republic of Germany celebrated the day the Republic of Vietnam lost its country, i.e. the loss of the South, which they called the “National Resentment”.
         I am a Northerner, once in the South and a member of the Vietnam Labor Party, now the Communist Party of Vietnam. Out of curiosity, I also went to see how the South Vietnamese were celebrating this day. I noticed that they went to the protest without noise, noisy, everyone’s face was cheerful, gentle, peaceful.
        A soft smile, a soft word like a word. A lot of people know me, but I don't know them. Because they came to read my Facebook. Thank you very much.

        I observed when they protested, the Organizing Committee instructed how they respected and followed it, but they did not quarrel or run around, then shouted, loudly contributing, that it was necessary, that it was necessary, that it was necessary, to try to show that we here to speak more rational than others, like the North.
        They organize very gestational, calm, formal, polite and civilized. I saw two German police cars and some of their staff walking with the march to protect the security.
         They chanted slogans in both German and Vietnamese with the content such as; Dat the Communists, To Lam Island, Freedom for Vietnam, Democracy for Vietnam. Many speeches by the organizers in German and Vietnamese were very strong at the National Assembly’s home turf and at the Brandenburger Tor Gate demanding freedom, democracy, human rights, the elimination of the Communists and the demand for the release of political prisoners and the release of political prisoners and many tourists went through to raise their hands to welcome and support.

         Perhaps they also think that these demands are justifiable.
         I heard them raging the Communists and sad, because I was a Party member, who had been in the South to invade their country. A country with sovereignty, flags, an anthem and has an Civilized Democracy.
         Yes, I have to take their island. Because they're right. No life is a backward, fast-paced, undemocratic, violent country that liberates a more civilized people than you, richer than yourself to “help” them become miserable and stupid as you.
         I love them and I feel sorry for losing their country. I blame them, for letting us win; then the whole country loses. So today they celebrate their dark day, it is also a dark day in my heart - One person on the other side of the front line, when they recognize the true face of the Northern Communists.
        Yes, my dear, our generation took our guns to the way back! The North should have been liberated.
        It was touching and mournful to see the people of the South they bowed their faces in silence, their people fell down because we crossed the forested springs from the North. They also remember thousands of people who died from crossing the sea as bait for fish later.
        Those who stood among the 3 choices of that day; a large part of the departed was in the ocean.

"The most mother-rearing
Second mother raising children
Three fish-raising fish.

        This means that if you cross the border, you will send money to feed your mother; but unfortunately, you will be arrested by the Communists, you must bring rice into the house to raise children. In the end, I will most likely have to be a fish-raising bait in the sea.
        I’m sad that we exhort reconciliation, harmony, and 51 years ago, it’s still just a “voice.” The North Vietnamese did not recognize or deliberately do not want to realize that we were deceived by CS. We are not like the Ukrainian people today that they fight dictatorship, to protect democracy; and we go to fight democracy to protect dictatorship. To reconcile, we must recognize that it is a meaningless and foolish war.

        Relative is like that, it is better not to be unified. Then we also salvage half of the water like South Korea and more than South Korea. Who would have expected that the whole country would now fall into the hands of the Communists. directed by the foreigner, pulling the strings.

        My dear, there is no winner. We in both regions lost in pain!
Let us light a compress of incense not only to the people and soldiers of the Republic of Vietnam; but also for the people who died of the war outside my North. And it is impossible to forget to light up my comrades. You have gone out in your Father’s land without being as lucky as I am, to live, to know that we were wrong.
        Before closing your eyes, you must still believe that you have sacrificed for the people for the water; but do not expect:

       “All my life I have been making a great sacrifice.  
Again this machine itself" (Bui Minh Quoc poetry)

        Condolences to the people of the South in this melancholy and dark April.
        By the way, I also bowed my head to apologize to my relatives, because I had heard the Party and Uncle foolishly enter the country, her beloved homeland. So now that I and my relatives from the two front lines become a heroic loser...
       God bless us all of us.

Capital Berlin, 25.04.2026
Nguyen Doan Don

Friday, May 1, 2026

PHÂN ƯU

Khu Hội Cựu TNCT/VN Nam California nhận được tin buồn:
Niên Trưởng PhaoLô HOÀNG ĐỨC HẬU
Cựu Cố Vấn Khu Hội Cựu TNCT/VN Nam Clifornia
Đã được Chúa gọi về ngày 15-4-2026
tại Santa Ana - California, USA
Hưởng Đại Thọ 100 tuổi

Thay mặt Khu Hội Cựu TNCT/VN Nam Cali. thành kính chia buồn cùng gia đình N.T Phao Lô Hoàng Đức Hậu cùng Tang quyến.
Nguyện cầu linh hồn N.T Phao Lô HOÀNG ĐỨC HẬU sm được hưởng Nhan Thánh Chúa.
Ban Cố Vấn, Ban Giám Sát, Ban Chấp Hành & Toàn thể Hội Viên Khu Hội Cựu TNCT/NAC
ĐỒNG THÀNH KÍNH PHÂN ƯU
Little Saigon, ngày 01 tháng 5 năm 2026
Hội Trưởng Khu Hội

Nguyễn Hữu Thắng

Saturday, April 18, 2026

BÀI THÁNG TƯ

.
Lũ chúng ta, ván cờ dở cuộc
Tướng bỏ thành, phá tượng, buông xe
Ta thân tốt chân trời góc bể
Nỗi qua sông chẳng hẹn ngày về.
.
Thuở đứt gánh tóc còn xanh mướt
Giờ nhìn nhau, bạc trắng phơ phơ
Hai mươi năm đốt đời trai trẻ
Buổi sa cơ, lỡ một thế cờ.
.
Mỗi nghìn đêm còn đau giấc mộng
Mỗi sáng nhìn đất nước khuất xa
Thân tráng sĩ – sức tàn lực kiệt
Mộng thời trai như bóng mây qua.
.
Những hố bom ngày xưa đã lấp
Biển muôn trùng xanh những nương dâu
Chiến trường xưa đã mờ dấu tích
Sao lòng ta nặng vết hằn đau.
.
Người lính già tuổi chiều bóng xế
Chẳng còn xưa, chẳng có mai sau
Những tháng ngày sầu niềm đất khách
Vết thương lành, vết sẹo còn đau.
.
Ôi tháng tư, đốt lò hương cũ
Khóc người xưa, nhỏ lệ cho ta
Người đã khuất – còn nguyên khí phách
Ta sống còn – tháng đoạn, ngày qua.
.
.
Huy Phương

Wednesday, February 18, 2026

NHỮNG NGƯỜI MUÔN NĂM CŨ

 Huy Phương

 

Âm nhạc thường mang kỷ niệm của quá khứ. Âm nhạc không có phần hoài tưởng là những nốt nhạc vô hồn. Tôi xin cám ơn nhạc sĩ Phạm Đình Chương đã cho chúng ta bài “Ly Rượu Mừng” bất hủ. Những năm đón giao thừa trong nhà tù tập trung giữa không khí giá lạnh của miền Bắc, chúng tôi hát “Ly Rượu Mừng” mà dàn dụa nước mắt nhớ lại những mùa xuân êm ấm đã qua, mà buồn đến vận nước, mà thương mẹ, nhớ em, nghĩ đến đàn con nheo nhóc. 

Chính những hình ảnh “người công nhân ấm no”, “binh sĩ lên đàng,” “chúc non sông hoà bình” làm bọn cai tù không để ý, mà chúng tôi ẩn dấu nỗi niềm “có bà mẹ già, từ lâu mong con mắt vương lệ nhoà”, “bước con về hoà nỗi yêu thương…”, “đợi anh về trong chén tình đầy vơi,” và “nhấc cao ly này! hãy chúc ngày mai sáng trời tự do!” Bài hát này chúng ta đã nghe đi nghe lại nhiều lần như là một thứ biểu tượng cho ngày Xuân bên cạnh tiếng pháo hay chiếc bánh chưng xanh. 

Chúng ta đi, mang theo Ly Rượu Mừng. 

Nhưng hôm nay Phạm Đình Chương đã không còn nữa! 

Xuân đến chúng ta nghe “Anh Cho Em Mùa Xuân”, mà người làm thơ Kim Tuấn cũng như người nhạc sĩ phổ thơ Nguyễn Hiền cũng đã ra đi. 

Xuân đến chúng ta hát “Xuân Này Con Không Về” làm sao khỏi nghĩ đến giọng hát Duy Khánh, nghe câu “thấy hoa mai nở anh mới biết xuân về hay chưa” lại nhớ Nhật Trường, cả tiếng đàn của Vô Thường trong Xuân Tha Hương như còn réo rắt đâu đây! 

Người Huế nhớ Mậu Thân với “Những Con Đường Trắng”,“Chuyện Một Chiếc Cầu Đã Gãy” làm sao quên được Trầm Tử Thiêng. 

Thắp một nén hương thơm, để nghe lại Sĩ Phú, Ngọc Lan… 

Xa hơn là Văn Phụng, Dương Thiệu Tước, Ngọc Bích, Nhật Bằng, Minh Trang, Vũ Thành, Hoàng Trọng…kể làm sao hết! 

Tất cả đều đã đi qua, nhưng hình như họ vẫn còn đâu đây, phảng phất lời thơ, tiếng nhạc gần gũi bên chúng ta. Chúng ta mang theo họ trong hành trang của chuyến ly hương dài và có khi là vô tận. Có khi nào bạn nghĩ đến những người đã khuất, đã rải hương hoa trên con đường chúng ta đang đi không? 

“Những người muôn năm cũ

Hồn ở đâu bây giờ?” 

Huy Phương

Thursday, February 12, 2026

 

BUỔI RA MẮT TÂN BAN CHẤP HÀNH KHU HỘI CỰU TNCT/VN NAM CALIFORNIA & HỌP MẶT TÂN NIÊN.
NGUYỄN QUỐC LÂN
 
Very honored to join other elected officials to share our thoughts at the Year End Celebration of the Former Political Prisoners Association. These men spent their best prime years fighting for our freedom in South Viet Nam, imprisonment many years afterward, and struggling to adapt to a new life in the new land

Rất hãnh diện cùng các bạn dân cử chia sẽ cảm nhận của mình tại buổi lễ của Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị. Những vị này đã hy sinh tuổi thanh niên của mình để chiến đấu bảo vệ miền Nam, rồi trãi qua nhiều năm tù tội, và vật lộn để thích ứng với cuộc sống mới tại xứ người.
 

Dân Biểu Tạ Đức Trí Địa Hạt 70 trao bảng Vinh Danh cho Hội Trưởng Khu Hội Cựu TNCT/VN Nam California.
 
 Thị Trưởng Thành Phố Westminster Nguyễn Mạnh Chí phát biểu
 
 LS Nguyễn Quốc Lân Ủy Viên Giáo Dục Học Khu Garden Grove phát biểu.
 
 Hậu Duệ VNCH phát biểu


NÉN HƯƠNG THƠM CHO MỘT LỜI XIN LỖI MUỘN MÀNG

          Hôm nay ngày 25.04.2026 tại Thủ đô Berlin, Liên hội người Việt t ị  nạn tại Cộng hòa Liên bang Đức đã tổ chức ngày Việt Nam Cộng...