Tuesday, January 30, 2024

PHẢN BÁC BÀI VIẾT TRÊN BÁO NHÂN DÂN


Thủ tướng Phạm Minh Chính với kiều bào tiêu biểu dự chương trình Xuân Quê hương 2023. Ảnh: Dương Giang/TTXVN

Ngày 28 tháng 1 năm 2024, Ban Điều Hành Chống Quyết Định 1334 lên tiếng về bài viết ngày 23/1/2024 trên báo Nhân Dân, Cơ Quan Trung Ương Của ĐCSVN đối với bài “Chính sách đúng đắn và nhất quán về người Việt Nam ở nước ngoài” (https://nhandan.vn/chinh-sach-dung-dan-va-nhat-quan-ve-nguoi-viet-nam-o-nuoc-ngoai-post793276.html).

Bài viết có nhiều điểm mâu thuẫn liên quan đến Quyết định số 1334/QĐ-TTg mà báo Nhân Dân gọi là Đề án “Phát huy nguồn lực của người Việt Nam ở nước ngoài phục vụ phát triển đất nước trong tình hình mới”.

Đề án này được hiểu một cách đơn giản là “Lợi dụng và bóc lột tài sản và sức lực của người Việt hải ngoại để củng cố chế độ sau khi được nâng cấp ngoại giao”. Phản ảnh rõ ràng tương quan giữa bên được xin (người Việt hải ngoại) và bên đi xin (ĐCSVN), Đề án không thể được xem là “thể hiện tính nhân văn, nhân đạo sâu sắc” của Đảng và nhà cầm quyền CSVN mà mang tính cách ngược lại.

Bài viết nêu như một thí dụ tiêu biểu, cho đó là một điểm son của Đề án, việc “thể chế hóa các chủ trương, đường lối, chính sách của Đảng, Nhà nước trong các lĩnh vực đầu tư, kinh doanh, khoa học-công nghệ, xuất nhập cảnh, quốc tịch, sở hữu nhà ở… được ban hành nhằm hỗ trợ và bảo đảm quyền lợi hợp pháp của NVNONN [Người Việt Nam ở Nước Ngoài] khi về nước”. Thật ra, chủ trương này có giá trị thức tỉnh những người còn nhẹ dạ. Bởi vì nếu CSVN thành công trong việc “thể chế hóa” các lãnh vực nói trên, những người đầu tư hay du lịch trong nước sẽ tiền mất tật mang, không còn tài sản nào trong một xã hội không có quyền tư hữu và không có quyền hạn gì trong một thể chế đảng trị, không phải pháp trị.

Bài báo đã chú tâm viết về các “thế lực thù địch” đã “xuyên tạc và bôi nhọ nhằm chống phá và vu cáo Đảng, Nhà nước Việt Nam”. Cụ thể, bài báo viết: “Tuy nhiên, sau khi Đề án được ban hành, trên một số diễn đàn, trang mạng xã hội của các tổ chức phản động cực đoan NVNONN đã đăng tải cái gọi là ‘Bản lên tiếng về chủ trương mới của Đảng Cộng sản Việt Nam nhằm khai thác người Việt tại hải ngoại’”.

Bài viết đề cập đến sáu [6] “hội nhóm chống cộng cực đoan” đã ký Bản Lên Tiếng. Chúng tôi xin xác định là cho đến ngày hôm nay, văn bản trên đã có 69 tổ chức và đoàn thể đồng ký. Trong số đó có các cộng đồng người Việt ở Canada, Úc Châu, Âu Châu, và hai đại diện cho 75 cộng đồng người Việt ở Mỹ, cùng đa số các chính đảng. Việc phân biệt sáu trong 69 hội đoàn là một hành động chia rẽ, cố tình xuyên tạc không đúng như những tuyên bố trong Đề án.

Trừ kiều hối ra, GDP bình quân đầu người của Việt Nam là USD 3.490. Trung bình số tiền kiều hối 17 tỷ do 5 triệu người Việt hải ngoại hằng năm gửi về trong nước là USD 3.400 mỗi người. Tiền tổng sản phẩm quốc nội bình quân đầu người xấp xỉ kiều hối (tiền cho) bình quân đầu người ở hải ngoại! Điều mà ĐCSVN tự hào “về những thành tựu mà đất nước ta đã đạt được [sic]” và lo sợ “âm mưu thủ đoạn … cản trở sự phát triển của đất nước, chống phá con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam” chỉ là những mê hoặc và hoang tưởng của sự rối loạn nhân cách.

Báo Nhân Dân cho rằng Bản Lên Tiếng chia rẽ người Việt hải ngoại với đồng bào ở trong nước. Thật ra, tuyệt đại đa số người Việt khắp nơi, trong hay ngoài nước, vẫn luôn có sự thống nhất mãnh liệt và bất biến rằng đã đến lúc cáo chung của một bè lũ cộng sản bán nước hại dân. Cái quyết tâm chung vào một tương lai tươi sáng sắp đến cho đất nước không có một thế lực nào có thể chia rẽ được.

Ban Điều Hành Chống Quyết Định 1334 cho biết có 69 tổ chức sau đây của người Việt ở nước ngoài đã ký tên chống nghị quyết 1334, bao gồm:

  1. Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ
  2. Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ
  3. Cộng Đồng Người Việt Pomona Valley, California
  4. Cộng Đồng Người Việt Tự Do Liên Bang Úc Châu
  5. Cộng Đồng Người Việt Miền Trung California
  6. Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn Chính Trị tại Âu Châu
  7. Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Arizona
  8. Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Jacksonville, Florida
  9. Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia tại Pháp
  10. Cộng Đồng Người Việt Vùng Antelope Valley
  11. Cộng Đồng Việt Nam Nam California
  12. Cộng Đồng Việt Nam tại Liege (Vương Quốc Bỉ)
  13. Cộng Đồng Việt Nam Tiểu Bang Florida
  14. Đặc San Ý Dân
  15. Đài Phát Thanh Đáp Lời Sông Núi
  16. Đại Việt Quốc Dân Đảng
  17. Đoàn Thanh Sinh Phó Đức Chính
  18. Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, Phòng Ngoại Vụ
  19. God Embassy Church, Kyiv, Ukraine
  20. God Embassy Darnitsa Church, Kyiv, Ukraine
  21. Hiệp Hội Thông Công Tin Lành Các Dân Tộc Việt Nam
  22. Học Hội Thắng Nghĩa
  23. Hội Thánh Sự Thương Xót Thiên Chúa, Houston, Texas
  24. Hội Thánh Sự Thương Xót Thiên Chúa, Kyiv, Ukraine
  25. Họp Mặt Dân Chủ
  26. Hội Ái Hữu Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị Miền Bắc California
  27. Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị và Tôn Giáo Việt Nam
  28. Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Quảng Nam Đà Nẵng
  29. Hội Đồng các Dân Tộc và Tôn Giáo Việt Nam
  30. Hội Đồng Hương Quảng Nam Đà Nẵng
  31. Hội Đồng Hương Phan Rang Ninh Thuận
  32. Hội Đồng Liên Kết Quốc Nội Hải Ngoại Viêt Nam
  33. Khối 8406 Hải Ngoại
  34. Liên Hội Cựu Quân Nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà Sacramento
  35. Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Bắc California
  36. Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Nam California
  37. Liên Đoàn Cử Tri Bắc California
  38. Liên Hội Người Việt Canada
  39. Liên Hội Người Việt Tị Nạn tại Cộng Hòa Liên Bang Đức
  40. Liên Hội Cựu Quân Nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà Sacramento.
  41. Liên Mạng Người Việt Tự Do Toàn Cầu
  42. Liên Minh Dân Chủ Việt Nam
  43. Liên Minh Vì Dân Chủ Cho Việt Nam
  44. Liên Ủy Ban Chống Cộng Sản Và Tay Sai
  45. Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc
  46. May 11 Vietnam Human Rights Day Committee
  47. Mặt Trận Toàn Dân Cứu Nước
  48. Milpitas Freedom for Vietnam
  49. Minh Van Foundation
  50. Nhóm Anh Em Thiện Chí San Jose
  51. Radio Tiếng Mõ Bắc California
  52. Tạp Chí Dân Văn
  53. The Greater Philadelphia Vietnamese American Community
  54. The Republic of Vietnam Next Generations
  55. The United Vietnamese American Community Of Northern California
  56. Trường Đại Học Tổng Hợp Thần Học Nước Trời, Houston, Texas
  57. Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam
  58. Tuổi Trẻ Yêu Nước Hải Ngoại
  59. United Vietnamese American Community of Pennsylvania
  60. Ủy Ban Phụng Sự Cộng Đồng Bắc California
  61. Văn Phòng Liên Lạc Hải Ngoại / Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam
  62. Viện Việt Nam Dân Chủ
  63. Việt 2000 Foundation
  64. Việt Nam Quốc Dân Đảng
  65. Vietnamese Americans for Human Rights
  66. Vietnamese American Community of Central Virginia
  67. Vietnamese Americans For Freedom
  68. Vietnamese-American Community of Washington DC, Maryland and Virginia
  69. Vietnamese Community of Oregon

Saturday, January 20, 2024

TRÍ THỨC MIỀN NAM

 Nguyễn Gia Việt  (Denis Nguyen)

Trên FB nhơn vụ ông Nguyễn Công Kh nên có nhiều người ngồi đó ôn cố tri tân. Thì cũng nói này nọ, trách nọ kia, bôi đen bôi đỏ, cái lịch sử và tâm tánh đi chung nhau
Rồi người ta, người cùng thời nhắc lại những cái tên, nào là Hùynh Tấn M, rồi là Nguyễn Tấn T, Phùng Hữu T, Lê Thành Y (Lê Duy H), Cao Thị Quế H, Trầm K, Dương Văn Đ, Võ Thị T..
Và Huỳnh Ngọc C, Nguyễn Chánh T…
Giựt mình! Tôi nhớ về một nền văn hoá và giáo dục trước 1975, những cái tên trí thức ngon lành mà hồi xưa là sinh viên, toàn dân tú tài 2, gia đình khá giả hoặc bình dân nhưng học rất giỏi
Trong dòng họ tôi trước 1975 chỉ có một người có tú tài 2
Có nền tảng từ nền giáo dục Pháp, giáo dục VNCH trên 3 nguyên tắc nhân bản ,dân tộc và khai phóng
Học trò tiểu học phải thi tuyển vô trung học đệ nhứt cấp (Cấp 2), vô trường công rất khó, tỉ lệ đậu trung bình là 62%, còn 38% còn lại vô trường tư thục học
Các kỳ thi tuyển của VNCH đều viết và vấn đáp
Vô đệ thất (lớp 6) phải học ngoại ngữ Anh hoặc Pháp. Tới cuối lớp 9 thì thi bằng “Trung học đệ nhứt cấp”. Thi rớt thì ở lại học lưu ban, qua trường tư hoặc đi học nghề. Thập niên 70 bỏ kỳ thi này
Đậu bằng” Trung học đệ nhứt cấp” xong đủ điểm vô trường công học “Trung học đệ nhị cấp”. Học trò phải chọn ban A, B, C, D, từ lớp 10 học trò bị buộc học thêm môn ngoại ngữ thứ 2
Tới lớp 11 thì học sinh phải thi tú tài 1, thi rất khó, tức là loại ra một số học sinh, nếu đậu tú tài 1 thì qua học tiếp lớp 12, cuối năm thi tú tài 2, Tú tài toàn phần, tức là loại bỏ một số học sinh nữa
Tỷ lệ đậu tú tài 1 trong chừng 15-30% và tú tài 2 là 30-45%.
Bằng tú tài 2 là sự tự hào của học trò ngày đó. Mỗi kỳ thi tú tài là mỗi lần vượt ải khó khăn, nhiều học sinh học bài phát điên
Có câu
" Rớt tú tài anh đi trung sĩ
Em ở nhà lấy Mỹ đẻ con
Bao giờ hết chuyện nước non
Anh về anh có Mỹ con anh bồng "
Là thế hệ sau 1975, thiệt sự so ra chúng tôi hoàn toàn ngưỡng mộ những cô chú bác đi trước
Chúng ta biết Việt Nam Cộng Hòa tồn tại từ 1954 tới 1975 và nó có một vai trò rất sáng giá, chí ít là tới bây giờ người ta nhận xét
Trong 20 năm với hai quốc gia riêng biệt, mỗi miền đã hình thành một sắc thái văn hóa riêng, một nền giáo dục riêng, với những thế hệ thanh niên được đào tạo khác biệt
Một nhà nghiên cư khẳng định là:
"Một sinh viên được đào tạo trong Nam khác hẳn một sinh viên ngoài Bắc về tinh thần làm việc, về ý thức dân chủ, về ý thức tự do, về quyền làm người, về những giá trị nhân bản, và nhất là một quan niệm về con người. Ðấy là một khác biệt sâu xa, đánh dấu bản sắc con người giữa hai miền mà người ta ít lưu tâm tới"
Trí thức MN giỏi thiệt, toàn du học Tây, Mỹ, toàn học thiệt, nghĩ thiệt và sống thiệt
Sau 1975 thì trí thức MN hoặc di tản, vượt biên, hoặc ra đường đạp xích lô
Những vị kể tên trên là trí thức Miền Nam, nhưng họ đã bước theo dòng lịch sử khác mà theo họ là vô cùng lý tưởng. Thành ra họ không đạp xích lô. Chúng ta không bàn sâu vì nói nhiều là xái. Lịch sử như hai dòng nước của hai đại dương, dầu là chung nhưng cũng có ranh giới và hai màu nước biển rành rành
Nhưng mà! Thiệt sự có nhiều người viết lên những dòng chữ rất tâm trạng, về thân phận trí thức Miền Nam và ngẫm cũng có chút gì đó phải ráng đọc
Vũ Tài Lục từng viết:
"Phẩm đức của phần tử trí thức nói theo lý tưởng thực là viên ngọc không tì vết
Tuy nhiên không phải cứ có phẩm đức là có luôn giá trị. Trên chính trị, phẩm đức, giá trị và thân phận là ba vấn đề tách biệt nhau
Ðó là cái lý do tại sao đôi lúc người ta phải nhận rằng người trí thức không bằng cục c là đúng"
Không biết những vị có tên đó có lúc nào đó ngẫm về đời người, về những thứ thuộc về “nhân sinh quan” của tâm hồn và cuộc sống?
Hoăc cũng có, trí thức mà, họ suy nghĩ nhiều lắm, tóc rụng hết trơn
Thực ra nói về tình thương cũng có gì đó phải suy nghĩ, nói về lý tưởng cũng phải có gì đó suy tư, nhưng tốt nhứt khỏi suy nghĩ gì cho đơn giản, nói sao thì cứ nghe vậy cho rồi, người ta chỉ muốn vậy thì cứ cho là vậy đi
Chân lý của một đời người nhiều khi đơn giản là sống bình an, đi hoài chưn cũng mòn, gối cũng mỏi, tuổi trẻ đấu tranh cho dữ rốt cuôc tuổi già mắt mờ chưn lỏng cũng chống gậy run run. Trịnh từng nói sao ta? nói vầy:
"Mệt quá thân ta này
Tìm đến chiếc ghế nghỉ ngơi
Mệt quá thân ta này
Nằm xuống với đất muôn đời"
Người ta cứ hay lý tưởng hóa những người trí thức thản nhiên bước lên đoạn đầu đài như Nguyễn Hữu Huân, Nguyễn Thái Học để khẳng định chí khí để thành những hình ảnh đẹp mà quên khen những trí thức biết thời thế
Người trí thức đa số là loại người thiên hướng về lý tưởng, mặc dầu họ không phải không nhìn thấy thực tế, nhưng nhìn để mà chối bỏ, để mong bắt nó vào lý tưởng cho nên họ rất yếu khi đối diện với sự phũ phàng của thực tế
Để được an bình đôi khi người ta đánh đổi một điều gì đó
Sau 1975 cũng có nhiều trí thức Miền Nam còn ở lại
Xét về ý chí của trí thức, chúng ta thấy Kinh Dịch rất thoáng, nếu như Nho gia yêu cầu trí thức phải sống chết với lý tưởng thì Kinh Dịch có một sự uyển chuyển nhứt định
Kinh Dịch là " Trí huệ và quyền biến ", người trí thức có thể quyền biến theo cách mà mình thấy cần thiết, lên hay xuống, nhẹ nhàng lách hay nép mình để hanh thông, thích đáng, chính và bền vững theo suy nghĩ thực tế của xã hội
Ta gọi là là số phận chung của những người trí thức sau 1975
Đôi khi không thể đòi hỏi, kỳ vọng người này phải như người kia trong khi khi sanh ra thì chúng ta đều là những người tách biệt, khác nhau hết
Trí thức mà không có quyền lực bảo vệ thì không khác gì nàng chinh phụ đứng giữa cơn bão biển
Thành ra ngày xưa Nguyễn Trãi phải đi bộ hàng ngàn cây số tìm vào Lam Sơn tụ nghĩa với Lê Lợi. Trí thức muốn cống hiến đúng khả năng mình phải có minh quân hiểu và giúp sức
Buồn là buồn lịch sử kìa!
Miền Nam không thiếu người tài giỏi, nhưng thiếu một lý tưởng, một ý thức hệ và một giới trí thức cách mạng sống có tình với quê hương
Kết bài sao ta? lòng vòng không biết viết sao để kết thúc nè!
Nói chung! Chúng ta trọng trí thức, trọng cái học. Nhưng người trí thức đó sống như thế nào để gọi là đẹp và có tư thế thì chúng ta cũng không nên dễ dàng đến độ cảm tính
Thôi stop.
 
Nguồn : FB Nguyễn Gia Việt  (Denis Nguyen)

Sunday, January 7, 2024

KHU HỘI CỰU TÙ NHÂN CHÍNH TRỊ VIỆT NAM HỌP MẶT TẤT NIÊN QUÝ MÃO VÀ MỪNG XUÂN GIÁP THÌN

 

Lâm Hoài Thạch/Người Việt

GARDEN GROVE, California (NV) – Nhiều đồng hương đến dự buổi họp mặt Tất Niên Quý Mão và Mừng Xuân Giáp Thìn, do Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam Nam California tổ chức vào trưa Thứ Bảy, 6 Tháng Giêng, 2024 tại Hội trường First Presbyterian Church of Garden Grove, thành phố Garden Grove. Nhân dịp này, ban tổ chức cũng ra mắt Đặc San Trách Nhiệm Xuân Giáp Thìn 2024.

Đồng hương đến dự. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

Theo ban tổ chức, trong tình trạng chung của các hội đoàn sau nạn Dịch COVID-19, hầu như các sinh hoạt không còn được như trước. Nhưng trong buổi ra mắt Tân Ban Chấp Hành của Khu Hội vào ngày 18 Tháng Hai năm 2023 đã được các vị dân cử, các hội đoàn, các cựu Tù Nhân Chánh Trị (TNCT) và các thân hữu đã đến tham dự thật đông đảo. Ngoài ra, Khu Hội còn được sự yểm trợ tài chánh từ các ân nhân tham dự. Dó đó, ban chấp hành đã hoàn tất Đặc San Xuân Giáp Thìn vào cuối năm 2023. Nhân dịp ra mắt Tân Ban Chấp Hành, ông Nguyễn Hữu Thắng được các cựu TNCT đề cử làm hội trưởng Khu Hội Cựu Tù Nhân Chánh Trị Nam California.

Nhân dịp mừng Tất Niên 2023, ban tổ chức đã mời một số nghị viên thành phố, hội đoàn và đồng hương đến dự buổi ra mắt đặc san này.

Trong số quan khách đến dự, ông Tạ Đức Trí, dân biểu Tiểu Bang California (Địa Hạt 70); ông Charlie Chí Nguyễn, thị trưởng Westminster cùng các nghị viên Kimberly Hồ và Amy Phan West; Luật Sư Nguyễn Quốc Lân, ủy viên Học Khu Garden Grove; Luật Sư Trần Thái Văn, cựu dân biểu California; và còn nhiều người khác.

Quan khách đến dự. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

Hội Trưởng Nguyễn Hữu Thắng trình bày về mục tiêu của buổi họp mặt: “Với sự hưởng ứng lời kêu gọi của tân ban chấp hành, rất nhiều cựu tù nhân gia nhập Khu Hội, cũng như đóng tiền niên liễm, nhằm mục đích tạo sự gắn bó trong các sinh hoạt và tạo được tài chánh cho Khu Hội. Vì thế, Khu Hội đã đứng vững mà không bị lệ thuộc và chịu sự ảnh hưởng của bất cứ tổ chức nào.”

Cũng theo hội trưởng, Khu Hội được thành lập từ 1999, và có giấy phép chính thức của tiểu bang. Suốt 24 năm qua, một số các cựu TNCT sinh hoạt cùng Khu Hội đã ra đi vì tuổi tác, những người hiện tại đang sinh hoạt cùng với Khu Hội trẻ nhất cũng đã “Thất thập cổ lai hy.” Vì thế, có sự ưu tư của một số thành viên của Khu Hội là, các thế hệ tiếp nối vẫn chưa được thực hiện vì những lý do như sau: Tình trạng chia rẽ của các hội đoàn đã gây sự chán nản của giới trẻ; Không đổi mới các sinh hoạt để lôi kéo giới trẻ; Giới hạn vai trò các người trẻ trong ban chấp hành.

Đặc San Trách Nhiệm Xuân Giáp Thìn 2024. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

Hội trưởng Nguyễn Hữu Thắng cho hay: “Cho đến bây giờ, tre đã già, nhưng măng vẫn chưa mọc, hoặc có mọc cũng bị vùi chôn, vì tre vẫn sợ măng vươn lên từ sức trẻ làm lu mờ hào quang của tre. Lời thật có thể gây mất lòng, nhưng chúng ta vẫn tiếp tục những cách điều hành; cách sinh hoạt hiện tại mà không thay đổi thì giới trẻ ‘nối bước cha ông’ sẽ vẫn mịt mù, không có ánh sáng cuối đường.”

“Chúng tôi khẩn thiết kêu gọi sự giúp đỡ, tiếp tay của tất cả cựu TNCT trong việc thành lập Đoàn Thanh Thiếu Niên con cháu của cựu Tu Nhân Chánh Trị, danh xưng sẽ do các cháu chọn cho phù hợp. Những ngọn lửa đấu tranh để cho Việt Nam có được độc lập, tự do và nhân quyền sau này là do các con em của chúng ta sẽ nối bước cha ông…,” hội trưởng chia sẻ thêm.

Ông Vũ Trọng Mục (trái) và Hội Trưởng Nguyễn Hữu Thắng. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

Ông Vũ Trọng Mục, trưởng Ban Giám Sát Khu Hội phát biểu: “Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Nam California đã được thành lập từ 1999. Suốt bao nhiêu đời của chủ tịch này đến chủ tịch khác, cuối cùng có cuộc Đại Hội Khu Hội đã bầu chọn ông Nguyễn Hữu Thắng là hội trưởng nhiệm kỳ 2023 – 2025. Sau đó, tân hội trưởng có nhiệm vụ thành lập ban chấp hành và ban giám sát… Chúng tôi đã làm việc với sự bảo vệ của luật pháp, và ban chấp hành không có làm điều gì trái pháp luật thì không có ai có thể đến đánh phá hay đe dọa chúng tôi. Nhưng, cũng có những thành phần đã đến buộc chúng tôi phải làm như thế này, phải làm như thế nọ.”

Cũng theo ông Vũ Trọng Mục, có người cho rằng, Khu Hội này phải trực thuộc Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chánh Trị, nhưng, chiếu theo điều 10 nội quy của Tổng Hội có nói Khu Hội Tù Nhân Chính Trị Nam California được quyền tự trị, và từ lúc có tân hội trưởng và tân ban chấp hành của Khu Hội Cựu Tù Nhân Nam California chưa có làm điều gì sai trái cả.

Ban văn nghệ Khu Hội đồng ca bài “Mình Có Ba Người.” (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

Sau đó là lời pháp biểu của quan khách đến dự, và phần ra mắt Đặc San Xuân Giáp Thìn 2024.

Cuối cùng là buổi ăn nhẹ do ban tổ chức khoản đãi, và chương trình văn nghệ do ban văn nghệ của Khu Hội trình diễn cùng tiếng hát của đồng hương đến dự.

Ông Nguyễn Kim Bình, phó chủ tịch Cộng Đồng Việt Nam Nam California, cũng là một thành viên của Khu Hội Cựu Tù Nhân Chánh Trị Nam California, nói: “Theo tôi biết, Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị là tập thể do các khu Hội tại nhiều nơi xây dựng ra Tổng Hội, và các Khu Hội hợp tác với Tổng Hội trên tinh thần tự trị. Cho nên ban chấp hành của Khu Hội đã được các thành viên của Khu Hội bầu chọn, nếu họ có làm điều gì sai, thì các thành viên của Khu Hội được quyền chất vấn, chớ không phải do Tổng Hội xét xử. Trừ khi nào ban chấp hành Khu Hội có làm những điều gì đi ngược với tôn chỉ của những cựu tù chính trị, thì Tổng Hội sẽ có thông báo để các thành viên của Khu Hội kiểm điểm ban chấp hành của Khu Hội.”

Nghi thức khai mạc. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

Ông Nguyễn Bảo nói: “Khu Hội này không có làm điều gì sai trái, hay hoạt động với tính cách chia rẽ những anh em cựu tù nhân chánh trị, và họ cũng có giấy phép hoạt động thì không có lý do gì mà những người ở chỗ khác lấy quyền gì để dẹp bỏ Khu Hội này. Đó là điều rất vô lý và gây chia rẻ cho cộng đồng người Việt tại Nam California.”

Ông Trần Trọng Đạt, chủ tịch Đại Việt Quốc Dân Đảng, chia sẻ: “Tôi cũng là một trong những cựu tù nhân chính trị, nên tôi phải có mặt trong buổi họp mặt này, để gặp gỡ và chia sẻ niềm vui, nỗi buồn cùng những anh em cựu tù cũng như mình ngày xưa. Mặc dù anh em chúng tôi nay đã đến tuổi xế chiều, và cũng có rất nhiều anh em đã ra đi trên quê hương mình cũng như tại hải ngoại, nhưng, tôi tin tưởng một ngày không xa, đất nước Việt Nam của chúng ta sẽ được phục hoạt và hồi sinh. Sự tự do và dân chủ phải đến với trăm họ của đồng bào trong nước cũng như ở hải ngoại. Đó cũng là sự mong ước của những người con dân Việt.” [kn]

Thursday, November 23, 2023

TẢN MẠN NHÂN MÙA LỄ TẠ ƠN Ở MỸ

 Phượng Vũ

 


Cái thời tôi mới đặt chân đến Mỹ, điều đầu tiên làm tôi ngạc nhiên là sao tiếng “Thank you” được dùng nhiều quá? Nó gần như là tiếng cửa miệng của người Mỹ. Ở Việt Nam thì khác, tiếng “Cám ơn” ít khi được dùng tới. Tôi thắc mắc không biết là họ cám ơn thiệt hay giả? Rồi có một lần tôi đi “garage sale”, đây lại là 1 hình thức văn hóa khác của người Mỹ. Trong nhà có nhiều loại quần áo, đồ dùng đã lỗi thời hay vì đã mua cái mới…bèn bỏ ra garage cho trống nhà, nhưng tới một lúc nào đó garage cũng chật chổ.

Và thế là 1 cuối tuần nào đó họ mở “garage sale” để bán đi những thứ đó với giá rẻ như bèo. Có lẽ đó là một hình thức “share” với người khác những thứ mình không cần, mà người khác thấy cần. Đây cũng là một nét hay về văn hóa! Những người mới di dân đến Mỹ rất khoái đi garage sale, vì mua được nhiều món đồ mình đang cần với giá rẻ như cho không. Hơn nữa “cũ người, mới ta”, nên đi garage sale là một cách shopping rẻ tiền nhất của dân mới qua Mỹ. Thỉnh thoảng lai vớ được những món quý mà giá lại quá hời, muốn như vậy thì phải đi garage sale những khu nhà giàu. Lần đó đi khu nhà giàu, tôi thấy ở 1 garage sale bên cạnh những cái bàn họ bày la liệt các món đồ mà giá có khi từ 5, 10 cents tới 1,2 $, lại có một khu họ để một số đồ với tấm bảng Free. Tôi thường hiểu Free theo lối nghĩa “quyền tự do” của con người, nên không dám chắc Free ở đây có nghĩa là gì, bèn quay qua hỏi con gái:

– Cái bảng này nghĩa là gì vậy?

– Nghĩa là họ cho không, muốn lấy thì cứ lấy

Tôi mừng quá: “Thiệt vậy sao?

Ông chủ nhà thấy tôi không có túi để đựng, bèn vô tìm cho mấy cái túi giấy to, rồi sau đó còn phụ bưng ra xe giùm. Vậy mà tôi chưa kịp cám ơn thì ông đã tươi cười nói trước: “Thank you”. Tôi ngớ người ra, quay qua nói với con gái:

– Ủa sao ông cho đồ mình, còn kiếm túi cho mình đựng, rồi lại bưng ra xe giùm. Vậy mà ông còn “thank you” mình nghĩa là sao?

– Có lẽ “thank you” là văn hóa của Mỹ, hay là vì mẹ đã “dọn” giùm ông những món đồ mà ông thải ra nên ông cám ơn mẹ…

Ấn tượng về lần “thank you” đó luôn ghi nhớ mãi trong đầu tôi. Càng về sau tôi mới nghiệm ra quả “thank you” là 1 nét văn hóa của Mỹ. Dù bạn làm điều gì nhỏ bé, vịn giùm cái cửa để đi vô, nhường bước một lối đi… cũng đều nhận được lời “Thank you”. Trong khi đó tôi nghe một số người quen di dân Việt Nam than phiền :

Qua đây đi “cày” cực muốn chết, ky cóp không dám xài để dành gửi tiền về cho thân nhân ở Việt Nam. Nhưng khi nhận họ coi như đó là bổn phận của mình, không hề nói 1 lời cám ơn

– Có khi họ còn chê bai sao Việt kiều gì mà “kẹo kéo” quá, nhà kia con cái chẳng học hành gì qua Mỹ đi làm Nail mà gửi về còn xộp hơn nhiều.

Ở thêm một thời gian nữa, tôi mới biết ở Mỹ có 1 ngày lễ truyền thống đó là ngày “Lễ Tạ Ơn” ( Thanksgiving). Có lẽ trên thế giới chỉ có ở Mỹ mới có ngày lễ lớn truyền thống này. Ngày lễ này được tổ chức vào thứ 5 của tuần lễ thứ 4 trong tháng 11 hằng năm. Người ta thường được nghỉ 4 ngày cuối tuần cho ngày lễ này tại Hoa Kỳ. Và có lẽ đây là dịp lễ mà mọi người Mỹ được nghĩ lâu nhất, hơn cả Lễ Christmas, và Tết Dương Lich. Xem thế mới biết người Mỹ rất trọng tinh thần “Tạ ơn”. Vậy mà trước kia lúc còn ở Việt Nam tôi cứ hay nghĩ nước Mỹ với đời sống văn minh quá cao, họ luôn chạy theo đời sống vật chất, thì sẽ quên đi đời sống tinh thần, tình nghĩa…Bây giờ tôi mới biết mình đã nghĩ không đúng! Ngoài ra người Mỹ không chỉ “cám ơn” suông, họ còn “Tạ ơn đời” bằng cách giúp lại những người khác đến sau và bằng những công tác từ thiện trên khắp thế giới, mà nguời Mỹ luôn đứng đầu. Mỗi năm mùa Thanksgiving là cao điểm của các công tác từ thiện. Nhiều nhóm thiện nguyện tổ chức chiêu đãi những bửa ăn Tạ Ơn, phát quần áo ấm, phát túi ngủ cho những kẻ không nhà. Nhiều công ty, tiệm ăn lớn mở ra những “Thanksgiving Party” mời mọi người đến tham dự miễn phí, đôi khi có phát quà. Họ thực lòng muốn “Tạ Ơn Chúa, Cám ơn Đời” bằng những việc làm cụ thể, thiết thực. Họ muốn ngày lễ Tạ Ơn không ai bị bỏ quên, vì không phải ai cũng đều có mái gia đình để trở về, để tiệc tùng quây quần bên nhau. Một lần nhóm chúng tôi ghi danh đi tour chơi vào lễ Tạ Ơn, vì đó là thời điểm được nghĩ làm lâu nhất, tưởng là tour bị ế, vì ai cũng lo về đoàn tụ gia đình nhưng ngược lại tour trở thành đắt hàng nhất, với 2, 3 xe bus đầy khách

Nguồn gốc của Lễ Tạ ơn từ nguyên thủy là để cảm ơn Thượng đế đã ban cho vụ mùa bội thu, cám ơn những người dân bản xứ đã mở rộng vòng tay giúp đở những người di dân còn “lạ nước, lạ cái”. Lâu dần về sau là dịp để mọi người cám ơn nhau, cám ơn gia đình ông bà, cha mẹ, anh em bạn bè. Lễ Tạ ơn thường được tổ chức với gia đình và bạn bè gặp gỡ, cùng chia sẻ niềm vui, và nhất là một bữa tiệc tối, gia đình sum họp ăn uống vui vẻ. Đây là một ngày quan trọng cho đời sống gia đình, nên dù ở xa, con cháu thường về quây quần với gia đình. Đó là một ngày họp mặt gia đình đầy ý nghĩa . Nói tới họp mặt nhân ngày lễ Thanksgiving mà không nói đến món “Gà Tây” là một thiếu sót, vì nó là món chính của bữa tối mừng Lễ Tạ ơn, nên đôi khi ngày Tạ ơn còn được gọi là Ngày Gà Tây. Hằng năm vào dịp này có hằng trăm triệu con gà tây phải “hy sinh” lên “ngồi” trên bàn tiệc. Nhắc tới đây tôi lại nhớ kỷ niệm về “Gà Tây” hồi còn ở Việt Nam, tết nào cũng ăn gà VN hoài, một lần tết đến để thay đổi món ăn mới lạ, tôi quyết định ăn gà tây. Gà ta thì đi chợ lúc nào cũng có, riêng gà tây thì vừa đắt, vừa hiếm, tôi phải đặt hàng trước cả tuần dưới Chợ Lớn. Gần tết tới ngày hẹn phải đem xe đi lấy nó về, rồi phải đi mua cái lồng to để chụp xuống cho nó khỏi chạy tùm lum. Không ngờ đến tối thì nó lại cứ ngoác họng kêu “rọt rọt…oác… oác” ầm ỉ, sợ nó làm phiền hàng xóm, tôi cho nó ăn uống thật no để nó ngủ, nhưng nó không chịu ngủ mà cứ tiếp tục ca bài ca “nhớ nhà” giữa đêm khuya, tôi đoán vậy! Nhìn cái mỏ nó ngoác ra làm khổ lổ tai mọi người mà không biết làm sao cho nó im? Vậy là ông xã tôi phải đi tìm giây thun để cột mỏ nó lại cho nó khỏi kêu, nhưng chỉ được một lát là sợi thun văng mất, nó lại tiếp tục bài ca cũ. Thế là xảy ra cuộc chiến thầm lặng xem “ai thắng ai?” giữa nó và ông xã tôi. Hôm sau ông bỏ giờ đi truy tìm sợi thun to hơn chắc hơn, nhưng nó vẫn thắng trong mấy đêm liền. Cả đêm ông mất ngủ vì cứ lui cui đi cột mỏ cho nó khỏi ồn ào… Tới đêm cuối cùng nó thua chắc vì kiệt sức, thì hôm sau cũng tới ngày nó vô nồi nước sôi. Thiệt ai dè vì “đổi mới” món ăn mà gây ra bao nhiêu phiền phức. Làm thịt nó cũng nhiêu khê, và nấu nó thì càng khó hơn, vì xương nó cứng, thịt nó dai và nhạt. Cuối cùng tưởng “đổi mới” để có món ăn ngon, ai dè các con tôi chê “dở ẹc”. Vậy là chưa có năm nào nhà tôi ăn tết dở như năm đó!. Quả là một kinh nghiệm đáng nhớ vì ham “đổi mới”!. Sau này ở Mỹ, nhân dịp lễ Thansgiving, trường cho mỗi người 1 con gà tây, nhớ lại kỷ niêm xưa, tôi không biết làm gì với nó, bèn đem ra tiệm Tàu nhờ quay. Tốn thêm tiền mà ăn cũng chẳng ra gì! Từ đó về sau thôi thì “Ta về ta tắm ao ta” cứ ăn gà ta đi bộ là ngon và chắc ăn nhất

Ngày nay không chỉ có người Mỹ, mà những thế hệ di dân tiếp nối, đều có truyền thống làm lễ Tạ ơn mỗi năm. Tinh thần “Tạ ơn” này đã thấm dần vào mạch máu những người dân sống trên đất Mỹ. Nhìn quanh tôi thấy có rất nhiều điều cần để Tạ Ơn. Trước hết Tạ ơn vì đất nước này đã bao dung, giúp đở tạo cơ hội thăng tiến và thành công cho rất nhiều gia đình Việt Nam, trong đó có gia đình tôi. Hồi tưởng lại sau một thời gian vật lộn với cuộc sống mới để gia đình có 1 cuộc sống tương đối ổn định; Tôi bắt đầu quay trở lại trường để đi học vì lời một người bạn nhắc nhở “Đất nước này luôn mở rộng cơ hội cho mọi người, nếu muốn ngóc đầu lên thì phải chịu khó đi học lại” Thế là tôi mày mò hỏi thăm đường đi tới trường college, học cách lái xe trên Freeway, rồi bở ngở tới trường với bao điều mới lạ.. Nhưng bù lại đi tới đâu tôi cũng đều nhận được sự ân cần giúp đở và khuyến khích. Cái khó khăn của tôi là đi học lại khi không còn trẻ nữa, vốn liếng tiếng Anh lại ít ỏi, đã vậy lại còn phải đi làm Full Time. Điều làm tôi ngạc nhiên khi được biết nếu học full time sau khi pass được 1 semester, tôi lại được hưởng một số tiền khá nhiều gọi là Finance Aid. Lúc bấy giờ lòng nhớ quê hương, nhớ cha mẹ, người thân vẫn còn là một thiết tha lớn trong lòng. Do đó những khi gặp khó khăn, nản lòng muốn bỏ học, nhưng nhớ tới số tiền nhận được có thể giúp tôi cuối năm học làm 1 chuyến về thăm quê hương, khiến tôi phấn chấn lên. Nó chính là động lực lớn thôi thúc tôi rán lên vì 1 công việc mà có tới 2 mục đich: vừa thăng tiến bản thân, vừa được về thăm quê hương gia đình. Có lẽ chỉ có ở nước Mỹ tôi mới có hoàn cảnh và điều kiện quá tốt như thế. Do đó mỗi năm đến ngày lễ Tạ ơn, bồi hồi nhìn lại một chặng đường dài sống ở nước Mỹ, trong lòng tôi lại dâng lên nhiều cảm xúc với lòng biết ơn 1 đất nước đã cưu mang gia đình tôi cùng rất nhiều gia đình Việt Nam khác. Chúng tôi không chỉ được hưởng không khí Tự do mà còn có một đời sống quá đầy đủ, nếu so với đồng bào tôi ở quê nhà. Khi nhắc đến quê nhà tôi lại nhớ đến những người đang gian khổ đấu tranh cho nhân quyền của dân tôi. Họ đang chịu nhiều gian lao thử thách, tù đày và tôi thấy cũng phải cám ơn họ về những can đảm và hy sinh quý báu của họ. Nhờ họ mà tôi còn được một chút tự hào về tinh thần bất khuất của tổ tiên, mỗi khi có dịp nghe lại bài hát xưa:

Dân nước tôi từng đấu tranh diệt ngoại xâm
Trên máu xương từng hát ca bài thành công
Dân nước tôi nòi giống hùng cường Lạc Long
Làm gái toàn là Trưng Vương
Làm trai rạng hồn Quang Trung

Họ đã dũng cảm đứng lên đấu tranh cho một nền dân chủ thực sự mà dân Việt Nam đang đói khát, nhưng ở đây tôi đang được hưởng nó một cách tràn trề. Đó là nền dân chủ mà mỗi người đều biết “chấp nhận nhau dù khác biệt nhau“. Tôi vô cùng cảm kích khi nghe TT Obama nói với ông Trump trong ngày đầu tiên 2 người gặp gở tại tòa Bạch Ốc: “Tôi sẽ làm hết khả năng của tôi để giúp ông thành công, vì ông thành công thì đất nước Mỹ này sẽ thành công” Dù rằng chiến thắng của ông Trump là nổi cay đắng của TT Obama bởi những công trình tâm huyết ông đổ ra với biết bao công sức sẽ bị Trump phá hủy hết. Nó làm tôi chợt nhớ đến câu nói của Đức ĐDLLMa:” Nếu có thể hãy đối xử với nhau tử tế. Và ta luôn luôn có thể”. Xin cám ơn nền Dân Chủ đích thực của Mỹ, hy vọng nó sẽ giúp hàn gắn những chia rẻ của đất nước.

Từ đó tôi nhận ra, ta không chỉ cám ơn, những khi ta đạt được điều mong muốn hay có hoàn cảnh thuận lợi tốt đẹp, mà ngay cả những lúc gian nan, bất như ý ta vẫn có thể nhìn ra được điều tốt để cám ơn cuộc sống. Tôi có chị bạn mắc một căn bệnh nan y, nghĩa là khó lòng chữa khỏi, và có thể đeo mang tới chết, nhưng tôi ít thấy chị than phiền, càm ràm mà vẫn sống an nhiên tự tại. Tôi hỏi thăm bí quyết thì chị cười cho biết:

– Bí quyết gì đâu! Đơn giản là mỗi lần đi khám bệnh, nhìn những bệnh nhân chung quanh, thấy họ bị nặng hơn mình nhiều. Khi hỏi thăm họ lại ao ước được bịnh nhẹ như mình.Tự dưng cảm thấy mình còn may mắn hơn họ, vậy thì còn gì để than phiền nữa.? mà ngược lại còn phải cám ơn Trời vì đã cho mình bịnh nhẹ hơn

Tương tự như vậy, một chị khác bị chồng ly dị để được tự do bay nhảy. Bạn bè ai cũng tội nghiệp giùm cho chị “Sao người tốt mà lại gặp cảnh gian truân“. Nhưng chị thì lại tâm tình:” Có những thứ mất đi rồi, ta mới cảm thấy tiếc nuối vì không biết trân trọng, nhưng có những thứ mất đi rồi ta mới nhẹ nhõm nhận ra: Đáng lẽ ta phải từ bỏ nó từ lâu lắm rồi”

Chị còn mỉm cười cho biết “Đáng lẽ tôi phải cám ơn ông chồng tôi vì đã giúp tôi giải thoát sớm khỏi gông cùm và có được cảm giác nhẹ nhõm, tự do thoải mái như bây giờ

Nghe chị nói tôi chợt nhớ tới một câu đã đọc được ở đâu đó “Hạnh phúc là khi có 2 người để tựa vai nhưng cũng có khi là cô đơn một mình”

Đường đời có lúc êm xuôi, có lúc gập ghềnh, quay đi ngoảnh lại con cái đã trưởng thành. Chúng có sự nghiệp, có gia đình riêng để lo toan bận rộn… Còn chúng ta bây giờ mới là lúc cảm thấy “Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt” Và đó là lúc chúng ta cần tới bạn bè nhiều nhất, vì bạn bè có thể hiểu nhau quan tâm tới nhau. Do đó trong những điều phải cám ơn cuộc sống tôi luôn nhớ đến cám ơn các bạn của tôi. Những người đã cùng tôi chia sẻ những vui buồn của cuộc sống:

“cho nên tôi yêu trái tim không nặng nề
những con tim bạn bè bao la…”

Mấy tuần rồi bỗng dưng tôi bị ho, những cơn ho như xé cổ, ho nảy đom đóm mắt. Khi tôi đến nhà Đ để lấy món đồ bỏ quên, nghe tiếng tôi ho, bạn le te chạy ra sau vườn, lấy cầu thang ra. Tôi chạy theo hỏi : “Bà làm gì vậy? ” – “thì trèo lên hái mấy quả tắc cho bà về chưng với đường phèn mà ăn cho nó bớt đau họng nè!“. Khi gặp X trong lúc đi bộ, nghe tiếng tôi ho: “Để tui về qua nhà hàng xóm xin cho bà ít rau tần dày lá, về nhai trị ho hay lắm” . Cứ như thế bạn cho thuốc uống, bạn cho mật ong về ngậm…Mỗi người quan tâm một chút, một chút…

“Một chút trong đời trở thành một chút thật tuyệt vời.
Chắt chiu từng chút ấy cho đời này thêm dễ thương”

Các bạn đã làm tôi cảm thấy cơn ho bỗng trở nên đáng yêu, vì nhờ nó tôi nhận được nhiều cái “một chút” tình thương của các bạn. Cảm ơn đời cho tôi nhiều tình bạn để từ đó tôi cảm nhận “Hạnh phúc chẳng ở đâu xa, hạnh phúc thật ra rất gần”. Ở đời có những thứ không phải mua bằng tiền, nhưng luôn được trân quý vì “Chỉ một chút ân cần, xa xôi cũng thành gần”

Một lần trong bửa tiệc mừng lễ Thansgiving, tôi thật xúc động khi nghe được bài hát “Cám Ơn Người”:

Cám ơn Người vì ngày hôm nay đây Chúng ta quây quần đang có nhau
Biết bao hạnh phúc, xớt chia cuộc sống, mến thương nhau đầy trọn tình thân…

không phải chỉ riêng tôi xúc động mà cả nhóm cũng vậy, nên chúng tôi cứ say sưa hát đi hát lại hoài mà không thấy chán. Nhất là càng thấm thía hơn với câu “Hãy yêu nhiều vì ngày hôm nay đây Chúng ta đang còn trông thấy nhau” khi nhớ tới cuộc đời vô thường, nhớ tới những người bạn mùa Tạ ơn trước còn ngồi với ta mà mùa Tạ Ơn này đã bỏ ta mà đi

Chưa hết, tôi thấy còn nhiều thứ cần phải tạ ơn đời trong cuộc sống hằng ngày, như khi nghe được một bài nhạc hay làm lòng mình rung động, trong tôi chợt dâng lên lòng biết ơn người nhạc sĩ . Đọc được một bài viết hay, xem được một cuốn truyện ý nghĩa, thưởng thức được một bộ phim xúc động tôi luôn thầm cám ơn tác giả đã cho đời những món ăn tinh thần bổ ích.

Tin tức hàng ngày thường tập trung loan báo về những điều tiêu cực, nhưng trong nhiều mặt thế giới vẫn còn những điều tốt đẹp: giúp đở một người tàn tật qua đường, quan tâm tới nỗi buồn của người bên cạnh, giúp tiền học phí cho 1 em học sinh nghèo… Bạn ơi! Hãy tin như vậy về cuộc sống và chính bạn cũng sẽ góp bàn tay nhỏ bé của mình để làm cho thế giới chung quanh bạn tốt hơn một chút, phải không? Mỗi khi ngày mới bắt đầu hãy tự nhắc nhở mình :

“Cám Ơn Đời Mỗi Sớm Mai Thức Dậy.

Ta Có Thêm Ngày Nữa Để Yêu Thương“

Con người sống trên đời, kỳ thực cũng không cần nhiều thứ lắm, chỉ cần sống khỏe mạnh, chân thành yêu thương mọi người thì đó vẫn được coi là một cuộc sống giàu có, sung túc.

Trong mùa lễ Tạ Ơn tôi xin tạ ơn Chúa, biết ơn tất cả những người thân yêu, cám ơn tất cả bạn bè xa gần đã giúp đỡ, đã bên cạnh tôi những lúc vui buồn của cuộc sống và có lẽ cả với một số “độc giả” của tôi, đã chịu khó đọc những chia sẻ tâm tình của tôi về cuộc sống chung quanh. Thân chúc các bạn một mùa lễ Tạ Ơn an lành. Mong rằng mọi người hãy cùng nhau nghĩ đến những niềm vui, ơn phúc của đời, của người khác đã mang đến cho mình và san sẻ với những người xung quanh, cho nhau một tí ân cần, một chút quan tâm…để cùng nhau chúng ta:

“Còn tìm thấy quanh đây tình người
Còn tìm thấy bao nhiêu mời gọi
những tâm hồn lá xanh tươi
Biết ơn đời những tin vui”


Mùa Tạ Ơn 2017 

Phượng Vũ

19 THÁNG 8 NĂM 1945: CÁCH MẠNG HAY VIỆT MINH CƯỚP CHÍNH QUYỀN?

  Giáo Sư Phạm Cao Dương   19 tháng 8, 1945, Việt Minh Cướp Chính Quyền. Nguồn internet. Dù trong nước mườ...