KHIÊNG GỖ GIỮA RỪNG TRẠI CẢI TẠO HIỆP ĐỨC

 Sương sớm phủ trắng con đường đất đỏ.

Rừng Hiệp Đức, Phước Sơn còn ngái ngủ. Những dãy núi nối tiếp nhau mờ trong màn sương, tiếng chim rừng vọng từ xa, hòa với tiếng kẻng báo thức lạnh lùng.

Một người khẽ ngâm:
“Sương mù giăng cả lối đi,
Núi rừng trùng điệp thì thầm gọi nhau.
Xa xa bãi sậy bông lau,
Gần gần nhìn lại thấy nhau… mỉm cười.”
Mấy anh em cười nhạt. Mỉm cười để quên đói. Buổi sáng, mỗi người chỉ có hai củ sắn luộc, ăn chưa kịp no bụng thì đã bị lùa lên rừng.
Hôm ấy, toán được giao hạ một cây gỗ lớn. Khúc gỗ dài gần chục mét.
Tên quản giáo chỉ tay:
— Khiêng!
Bốn người cúi xuống.
Nhưng vì đường rừng quá hẹp, cuối cùng chỉ còn hai người gánh.
Người phía trước thấp bé.
Người phía sau là cựu Trung úy Thủy Quân Lục Chiến Trần Đức Đạo, cao khoảng mét bảy lăm. Chỉ vừa nhấc lên, anh đã biết mình lãnh gần hết sức nặng. Khúc gỗ nghiêng về phía sau. Vai như muốn gãy. Đi được vài chục bước, anh dừng lại.
— Chờ… đổi vai chút…
Tên bảo vệ đi phía sau, khẩu AK vắt ngang ngực, quát lớn:
— Không được nghỉ! Khiêng!
Đạo nghiến răng.
— Tôi gánh hết nặng rồi.
Tên bảo vệ trợn mắt.
— Không khiêng hả?
Nó dơ cây AK lên.
— Tao bắn!
Không khí bỗng im lặng, như thần chết lảng vảng đâu đây!
Mấy người tù phía trước đứng chết lặng.
Đạo từ từ đặt khúc gỗ xuống. Anh nhìn thẳng vào mắt tên bảo vệ.
Không van xin.
Không run sợ.
Chỉ lặng lẽ cởi chiếc áo tù đã rách bươm vì gai rừng.
Anh ném chiếc áo xuống đất.
Giọng bình thản:
— Mày bắn thì bắn.
— Tao đi.
Một thoáng im lặng. Chỉ còn tiếng ve giữa trưa. Tên bảo vệ cứng người. Có lẽ chính nó cũng không ngờ một người tù gầy đói, chỉ ăn hai củ sắn từ sáng, lại dám đứng thẳng như vậy.
Hai người nhìn nhau rất lâu.
Cuối cùng… Tên bảo vệ hạ nòng súng.
Nó gắt:
— Thôi… khiêng tiếp!
Đạo cúi xuống, mặc lại chiếc áo rách. Không ai nói thêm lời nào. Khúc gỗ lại được nhấc lên.
Con đường rừng vẫn hun hút.
Đến giữa trưa. Mặt trời đứng ngay trên đỉnh những mái tranh của trại. Nắng như đổ lửa. Mồ hôi từ trán chảy xuống mắt, cay xè.
Có người khe khẽ đọc tiếp mấy câu thơ vừa ứng khẩu:“Mặt trời ngang đỉnh nhà tranh,
Cây to vác nặng thương anh vô cùng.
Mồ hôi thấm mệt anh hùng,
Theo cơn gió thoảng lạnh lùng đi qua…”
Không ai vỗ tay.
Không ai khen hay.
Nhưng ai cũng hiểu.
Đó không chỉ là mấy câu thơ.
Đó là tiếng lòng của những con người từng khoác quân phục, nay lặng lẽ kéo lê từng khúc gỗ giữa rừng sâu.
Chiều xuống. Khúc gỗ cuối cùng cũng về tới trại. Vai ai cũng rớm máu. Lưng ai cũng hằn những vệt đỏ.
Đêm ấy, bên góc sàn gỗ, có người hỏi nhỏ Đạo:
— Lúc nãy… nếu nó bắn thật thì sao?
Đạo nhìn lên mái lá đen thẫm. Anh cười rất nhẹ.
— Chết thì chỉ chết một lần.
Rồi anh nói chậm rãi:
— Nhưng có những thứ… nếu mình đánh mất, thì sống bao lâu cũng không lấy lại được.
Ngoài kia, gió núi vẫn thổi qua rừng Hiệp Đức. Tiếng lá xào xạc như còn giữ mãi câu chuyện của một buổi trưa năm 1978, khi giữa đói khát, đòn roi và họng súng, một người lính vẫn chọn đứng thẳng để giữ lại điều cuối cùng không ai có thể tước đoạt: lòng tự trọng.
(Viết theo FB: minhhongdoan)
Phạm Sơn Liêm

No comments:

Post a Comment

CÓ NHỮNG ĐIỀU KHÓ QUÊN

  Huy Phương     Trong đời sống của chúng ta có những chuyện xảy ra đã lâu, từ vài ba mươi năm qua, những vẫn lẩn khuất đâu đó...