BƯỚC CHÂN THÁNH TƯ

 

Ai đã nghe bài ca năm ấy,

Đây những chiều vào tháng thứ tư .

Ở trên cao nắng chưa khuất bóng,

Dưới đường trần vội vã chia tay.

 

Kìa bầu trời vương màu khói lửa ,

Nó vang vang tiếng nổ không rời.

Đây giải đất một thời chinh chiến,

Nay bước vào đoạn kết tang thương.

 

Người lạc người cho vương nước mắt,

Tiếng hát nào reo mãi trên cao.

Còn nơi đây với ngàn tiếng khóc,

Người đi, kẻ ở trọn niềm đau.

*

*     *

Người đứng nhìn mái nhà đang cháy,

Kẻ khép lại ánh mắt đau thương.

Ngoài xa kia ai cười, ai nhắc,

Ở nơi đây quang gánh trên đường.

 

Người ra đi, lòng tràn nước mắt,

Bước lên đường ruột thắt cơn đau.

Người muốn thoát vòng vây dã cộng,

Kẻ bỏ lại bóng tối sau lưng.

 

Muôn người đi như chung nguyện ước,

Dặn dò nhau giữ lấy niềm tin.

Và hãy giữ con tim nước Việt,

Dẫu ngày mai chẳng biết ra sao.

 

Lòng dặn lòng vượt ngàn sóng gió,

Mặc đường dài có lắm gian nan.

Nay ra đi, ước mai trời nắng,

Cho từng người tìm thấy tương lai.

 

 

Cảnh trời chiều hôm nay chợt vắng,

Búa liềm tàu đứng chắn lối đi.

Ánh cờ vàng lặng yên trong gió,

Cho con tim tan vỡ không lời.

 

Hai mươi năm một thời chinh chiến,

Đoạn cuối đường phải biệt cố hương.

Lòng người đi vấn vương trăm ngả,

Cho đường dài thêm lắm đau thương.

 

Việt Nam ơi đây làn nước mắt,

Của muôn người phải cách xa quê.

Bởi giống tố nơi đây chẳng hết,

Nay cộng về thêm chén đắng cay.

 

Việt Nam ơi đây là nước mắt,

Của những ngày tang tóc tháng tư.

Hai mươi năm mẹ ngồi ôm bóng,

Ước mong rằng năm tháng yên vui.

 

 

Có ai ngờ khi tàn cuộc chiến,

Dân nước Việt lại phải chia xa.

Người nhìn người nuốt ngàn trái đắng,

Tay đan tay, nước mắt nghẹn ngào.

 

Người ra đi với ngàn nỗi nhớ,

Cho nước mắt đổ xuống đôi tay.

Này mẹ cha, mái nhà, mảnh đất,

Đến thôn làng cũng phải cách xa.

*

*     *

Ta đã ước khi tàn chinh chiến,

Người với người tìm đến bên nhau.

Đường làng ta mai ngày lớn dậy,

Có ai ngờ câu chuyện hôm nay.

 

Nó giống như đường tràn ngọn nến,

Cho ánh sáng vươn đến trời cao.

Người vội vã ghi vào trang sách,

Này cuộc sống, hình ảnh nơi đây.

 

Người xa quê với ngàn cay đắng.

Bước trên đường với vạn xót sa.

Ôi con tim khéo mà đã vỡ,

Bởi ngày về khéo lỡ tầm tay...

  

Bảo Giang

2025

No comments:

Post a Comment

CÓ NHỮNG ĐIỀU KHÓ QUÊN

  Huy Phương     Trong đời sống của chúng ta có những chuyện xảy ra đã lâu, từ vài ba mươi năm qua, những vẫn lẩn khuất đâu đó...