Ông Nguyễn Hữu Cầu, cựu đại úy trong quân đội
Việt Nam Cộng Hòa, bị Cộng Sản Việt Nam cầm tù 37 năm, vừa qua đời tại
quê quán Rạch Giá, tỉnh Kiên Giang, hưởng thọ 75 tuổi. Nguồn tin của báo
Dân Việt hôm thứ Hai, 19 tháng 12, không ghi rõ ông Cầu mất ngày nào.
Ông Nguyễn Hữu Cầu sinh năm 1947, từng là cựu đại úy Chủ Lực Quân, xuất thân khóa 6/68 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức, ra trường về phục vụ tại Tiểu Khu Quảng Nam, thuộc vùng 1 chiến thuật - quân đội Việt Nam Cộng Hòa.
Ông Cầu bị bắt làm tù binh sau khi vùng 1
chiến thuật thất thủ vào đầu tháng Tư, 1975. Sau ngày 30 tháng 4, 1975
khi miền Nam sụp đổ, ông bị chuyển từ tù binh sang tù học tập cải tạo.
Đến cuối năm 1980, sau hơn 5 năm bị tù cải tạo, ông được thả về nhà lần
đầu.
Sau đó, vì làm đơn tố giác hai cán bộ đảng viên của tỉnh Kiên Giang hãm hiếp một số nữ thuyền nhân, ông bị đưa ra xét xử vào năm 1983 và bị kết án tử hình với tội danh “Chống phá nhà nước CHXHCN Việt Nam.” Khi đó “bằng chứng” được đưa ra trong tòa là những bài thơ và ca khúc do ông sáng tác.
Sau khi xử phúc thẩm năm 1985, bản án được
giảm xuống thành tù chung thân đày biệt giam ở khu tù chính trị biệt
giam, phân trại K2, Z30A, Xuân Lộc, Đồng Nai.
Trải qua nhiều năm bị giam cầm, ông luôn giữ
vững lập trường, cương quyết không nhận tội, không xin ân xá trước một
bản án mà ông cho là vô lý.
Sau chuyến thăm tù lần đầu tiên được biết mặt
ông nội của mình vào năm 2013, cháu gái Trần Phan Yến Nhi, 14 tuổi, đã
viết thư gởi Ủy Ban Theo Dõi Nhân Quyền Quốc Tế (Human Rights Watch),
lên tiếng kêu cứu và xin thế thân đi tù thay cho ông nội.
Dưới áp lực của Ủy Ban Theo Dõi Nhân Quyền,
báo chí quốc tế, và do sức khỏe của ông ngày càng suy giảm: tim yếu, tai
gần như điếc, một mắt bị mù lòa không còn thị lực, cuối cùng ông đã
được nhà cầm quyền trả về nhà vào 9 giờ tối ngày 21/3/2014. Ông đã ở tù
tổng cộng 37 năm trong nhà giam của chế độ cộng sản.
Trong thời gian ở tù, ông cải sang đạo Công
Giáo vào năm 1986. Người rửa tội cho ông là linh mục Nguyễn Công Đoan
trong cùng trại cải tạo.
Ngoài tội danh chống phá, bản cáo trạng trong phiên tòa xét xử ông, dựa vào bài “Giọt Nước Mắt Chúa” do ông sáng tác, viết rằng: “Tên Nguyễn Hữu Cầu đã sáng tác ra bài hát Giọt Nước Mắt Chúa với ý thức còn mơ tưởng đến sự trở lại của Mỹ, tên Cầu đã ví đế quốc Mỹ như là cha để cầu xin bơ thừa sữa cặn.”
Tại sao bị tù 37 năm?
Trên trang Facebook cá nhân, Văn Toàn và Ngoc
Nhi Nguyen từng viết vào năm 2016, dựa theo “Chuyện do chú nhà văn Võ
Văn Tạo, bạn của chú Cầu kể lại” như sau:
“Tại sao Đại úy Nguyễn Hữu Cầu bị tù đến hơn 37 năm?
“Ông Nguyễn Hữu Cầu , sanh năm 1947 tại Kiên
Giang , vốn là một đại úy trong QLVNCH. Sau năm 1975, ông bị đi đưa học
tập cải tạo, có nghĩa là đưa đi tù trong 5 năm .
“Ra tù, ông Cầu trở về quê hương mới được mấy
tháng thì ông chứng kiến hai cô gái miền Tây đi vượt biên bị bắt, bị
công an và đám Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Kiên Giang hãm hiếp.
“Lúc chúng thả hai cô ra , máu còn chảy ướt
đũng quần. Hai cô gái đau đớn nghẹn ngào khóc ngất bên đường thì gặp ông
Cầu. Nghe câu chuyện thương tâm, ông phẫn nộ liền viết đơn tố cáo tội
ác của đám quan chức địa phương CS .
“Vào năm 1981, VN chưa mở cửa, miền Nam còn
chìm đắm trong sự khủng bố và hành hạ của CS, với chính sách kỳ thị coi
người dân miền Nam như nô lệ, như súc vật muốn bắt là bắt muốn hiếp là
hiếp để gieo rắc sự sợ hãi tận cùng, hòng dễ bề cai trị.
“Vì vậy khi ông Cầu dám tố cáo Phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Kiên Giang và kiện cả Viện trưởng Viện Kiểm Sát đã ăn hối lộ giấu nhẹm vụ hãm hiếp hai cô gái này, thì ông bị bắt, bị kết tội chống phá nhà cầm quyền CS và bị kết án tử hình.
“Người mẹ già của ông Cầu chạy ngược chạy xuôi
kháng án, cuối cùng được giảm từ tử hình xuống chung thân. Vào tù, cứ
cách vài năm thì quản giáo lại dụ ông nhận tội, nói rằng ông nhận thì sẽ
thả sớm. Nhưng ông Nguyễn Hữu Cầu cương quyết không nhận, nói rằng “tôi
tố cáo tội ác đó là đúng.”
“Cứ thế mà bị giam đến 37 năm.
“CS luôn miệng lên án Mỹ Ngụy độc ác trong chiến tranh, vậy còn tội ác tày trời của CSVN đối với người dân trong thời bình, như câu chuyện của ông Cầu, thì sao? Ai chịu trách nhiệm? Ai xin lỗi? Ai đền bù?”

No comments:
Post a Comment