CHUYỆN NGƯỜI TÙ CẢI TẠO

Viết cho anh tôi đã nằm xuống ở trại tù Vĩnh Phú.


Anh không đi vì chờ trực thăng Mỹ đón,
Mỹ chẳng thấy đâu chỉ thấy kẻ thù vào.
Anh không sang đây,anh đi tù cải tạo
Những tưởng ít ngày về, ai cũng vậy có làm sao?

Thư gởi cho em ngày ấy năm nào
Anh chẳng kể chuyện chi:Gia đình, mộng ước.
Anh chỉ kể chuyện món ăn, chuyện đau, chuyện thuốc,
Chuyện gánh nước tưới rau,vỡ đất, đốn cây rừng.
Chuyện đời tù gian khổ sống cầm chừng,
Ngày ngày đếm từng ngày còn được sống.
Trong đói lạnh mỏi mòn trông ngóng
Những tháng năm trong nắng sớm, mưa chiều,
Những ngày trông chờ hai ký nhẹ quà yêu
Những ngày ngồi nghĩ đến ngày về không đến nữa.

Anh đã chết đi để lại bao tan vỡ
Cho gia đình, đồng đội ,mọi người thương.
Thân xác anh chôn với thẻ bài nhôm
Không tên đơn vị, chỉ tên anh, thêm hai chử" Phản quốc".

Thanh Vân

No comments:

Post a Comment

NHỮNG NGƯỜI MUÔN NĂM CŨ

  Huy Phương   Âm nhạc thường mang kỷ niệm của quá khứ. Âm nhạc không có phần hoài tưởng là những nốt nhạc vô hồn. Tôi xin...