NGUYỄN VĂN LUẬN
(Fb Thon Ly chia sẻ)
Hai năm sau ngày đất nước chia đôi, từ miền Bắc hoang tàn, tôi lặn lội tới vùng giới tuyến mong vượt thoát vào miền Nam tự do.
Lần
tới gần sông Bến Hải, đêm tối âm u bờ Bắc, tôi đã nhìn thấy cầu Hiền
Lương vì bờ Nam rực sáng ánh đèn. Trên cột cờ cao vút, bóng cờ vàng sọc
đỏ lung linh. Giọng ca ngọt ngào từ loa treo vọng về miền Bắc:
"... sông Bến Hải là nơi chia cắt đôi đường... hỡi ai... lạc lối... mau quay... về đây ...!"
Tôi
đứng đó chơi vơi định hướng, đăm đăm nhìn cờ vàng bên kia bờ sông lịch
sử, uống từng lời ca trong cơn đói khát, rồi bừng tỉnh, lao lên phía
trước. Từ đâu đó, mấy cái nón cối xông ra. Tôi bị trói hai tay bằng sợi
thừng oan nghiệt, theo nón cối về lại địa ngục trần gian.
Mười
chín tuổi, lao tù đầy đọa, tôi đã mất mẹ, mất cha, bị qui là tư sản, xa
vắng họ hàng vì chia rẽ giai cấp. Tôi mất Hà nội là nơi tôi sinh ra làm
người Việt Nam. Không có tang cha khi cha gục xuống, không có tang mẹ
khi mẹ xuôi tay, không hy vọng có đám cưới đời mình.
Bạo
quyền cộng sản Việt Nam bắn giết hàng trăm ngàn người, bị qui là địa
chủ. Nhiều trăm ngàn người bị tập trung lên rừng, để lại vợ con không
nhà không đất. Thời gian làm ngưng nước mắt, oán than cũng vô ích, chỉ
còn tiếng kêu vang vọng khắp miền: "Chúng tôi muốn sống!"
Hai
mươi lăm năm sau (1981) tôi vượt biển, thoát tới Hong Kong. Bốn mươi tư
năm từ lúc chào đời, tôi thành người tị nạn cộng sản.
Ngày
tiếp kiến phái đoàn Mỹ xin đi định cư, một ông Mỹ dáng nghiêm trang,
nghe tôi trả lời, đột nhiên hỏi "Anh có biết nói tiếng Pháp?". Tôi nhìn
ông, giọng run run: "L'exilé partout est seul!" (Kẻ lưu đày nơi đâu cũng cô độc).
Ông gật đầu hiểu cả tiếng Tây, hiểu lòng tôi đau xót. Xưa tôi học trường Albert Sarraut, Hà Nội.
Đứng
bên rào kẽm gai, sau dãy nhà tôn của trại tị nạn Hong Kong, một mình,
suy tư thân phận. Tôi sẽ đến nơi xứ lạ là nước Mỹ xa xôi, tìm quê hương
mới, chỉ trở về khi đất nước Việt Nam tự do, không còn cộng sản.
Đứa
bé chừng 5, 6 tuổi, tung trái banh, toan bắt thì trượt chân trên sân
trại. Tôi đã kịp giang tay đỡ cháu khỏi ngã thì người đàn bà chạy tới,
đứng im, lặng lẽ nhìn tôi.
Tiếng
trẻ thơ kêu "Má", tôi nhìn nàng... Sự thầm lặng và ánh mắt trao nhau là
chân tình của người tị nạn Việt Nam nhẫn nhục, khổ đau, nói được nhiều
hơn lời nói. Rồi những ngày sau đó, tâm sự, nỗi niềm, tôi đã cùng Mai
kết thành bạn đường và bạn đời, đi Mỹ định cư.
Chồng
Mai là người lính Cộng Hòa hiên ngang dưới lá cờ vàng ba sọc đỏ, quyết
bảo vệ quê hương. Anh tử trận, mang thân đền nợ nước, để lại con thơ.
Mai trở thành góa phụ, miền quê Đà Nẵng, cuốc đất trồng khoai, nuôi mẹ
già con dại. Sau năm 1975, mất nước. Mẹ già khuất núi, con chậm lớn vì
cháo loãng, bo bo thay cho sữa mẹ và cơm.
Một
đêm mưa bão, Mai bị tên Việt cộng trưởng công an xã cưỡng hiếp, du kích
xã canh gác quanh nhà. Mai phải sống vì con mới lên ba, mất cha còn mẹ.
Người dân Đà Nẵng ra đi, đã mang theo vợ con người lính chiến tới Hong
Kong năm 1981. Đứa con lên sáu không biết tiếng gọi "Ba"!
Tôi
mang nặng tủi nhục, đọa đày triền miên từ đất Bắc đi tìm tự do. Mai
gánh những thương đau, mất mát, cơ cực của miền Nam, bồng con đi tị nạn. Lấy dĩ vãng chia xẻ cùng nhau, chúng tôi sắp xếp lại hành trang cho bớt gánh đoạn trường, đi Mỹ.
Con
đã có Má, có Ba. Má bồng con, Ba xách túi. Con có đồ chơi, cầm chiếc
máy bay vẫy chào các chú, hai người lính chiến Quảng Nam đưa tiễn. Tôi
nhìn con tự nhủ: "Ba sẽ dạy con tiếng "Cha", chỉ cho con hình người lính
Cộng Hòa, ở bất cứ nơi đâu đều là Cha con đó!".
Mai
đã nhất định không đi kinh tế mới. Tôi đã trốn công trường, vào tù chịu
đựng, bây giờ dù bỏ lại quê hương nhưng còn Tổ quốc Việt Nam. Bốn ngàn
năm lịch sử, thăng trầm, người dân nước Việt sẽ không trở thành Cộng
sản.
Quê
hương mới của chúng tôi là vùng đông bắc nước Mỹ. Căn apartment hai
phòng, hai chiếc giường nệm, một chiếc bàn con, đã cho tôi ấn tượng đẹp
những ngày đầu tới Mỹ.
Lúc
tôi khôn lớn, không có chiếc giường làm nơi cư trú, vì đã thành vô sản.
Rồi tôi hiểu, vô sản cũng vẫn còn giai cấp. Phải lên rừng, một miếng
nylon bọc vài manh vải gọi là quần áo, thì mới thành "người vô sản chân
chính"!
Nhìn
con ngon giấc ngủ thần tiên, vợ chồng tôi thao thức, không phải lo âu
mà thì thầm những dự định tương lai. 18 tháng welfare trợ cấp, đủ thời
gian cho mình đi học tiếng Anh. Đọc dòng thư hội M&RS nhắc trả nửa
tiền nợ vé máy bay sang Mỹ "Xin bạn trả dần 12 tháng, giúp cho người sau bạn định cư", theo ý Mai, ý nghĩ nhân hậu của người đàn bà làm mẹ, "mình trả ngay từ tháng thứ hai".
Việc
đơn giản là tại sao người ta không khấu trừ vào trợ cấp, lại đòi riêng.
Mai chỉ nhẹ nhàng "nợ thì mình trả, ở hiền sẽ gặp lành", nhưng tôi lại
suy nghĩ mung lung. Đây là bước đầu thử thách, cái thước đo lòng người
tị nạn. 72 đô tiền nợ một tháng, có thể không trả và quên đi. Một lần để
lòng vẩn đục sẽ trở thành bất lương. Cha mẹ bất lương con cái sẽ chẳng nên người.
Một
sáng mùa Xuân, "bé Nam" gọi Má, gọi Ba, chỉ bông hoa mầu vàng mầu đỏ
đung đưa bên vườn hàng xóm, kêu lên "hoa tu-líp". Bà già người Mỹ đứng
trên thềm, giơ tay vẫy vẫy. Mai đã nói "Thank you", ngọt ngào, mạnh dạn,
tay chỉ trỏ, diễn tả được những gì muốn nói.
Bà
Jenny hiểu chút ít về "chiến tranh Việt Nam" qua tivi, sách báo hồi bà
còn dạy học. Bà đã thấy "Boat people", những thuyền nhân tị nạn, nhưng
lần đầu bà thấy một gia đình người Việt đến vùng này, lại là hàng xóm
nên bà có cảm tình. Đây là ứng nghiệm "Ở hiền gặp lành" hay là sự may
mắn cho gia đình tôi? Nói thế nào thì cũng đúng vì vài nơi trên đất Mỹ
vẫn còn kỳ thị chủng tộc.
Thời
gian trôi đi nhưng hai tiếng "lần đầu" lặp lại: lần đầu ra nhà Bank,
lần đầu tới Post Office. Có những lần đầu chưa biết, nhưng có hai lần
đầu quan trọng: "bé Nam" đi học, chúng tôi xin được việc làm. Bà Jenny
cùng chúng tôi đưa "cháu" tới trường, bà cho chiếc mũ baseball và đôi
giầy sneaker trắng muốt, khen "Cháu cute." Vợ chồng nhìn nhau, không
hiểu, lát nữa về tra tự điển.
"Từ
nay chúng mình có Má, bé Nam có Bà...!" Mai thốt lên khi chúng tôi đồng
lòng nhận "Má Nuôi". Bà Jenny thành "Má Jen". Chuyện xảy ra vào ngày Lễ
Tạ Ơn (Thanksgiving), 17 năm về trước.
Sống một mình trong căn nhà rộng rãi, bà Jenny vốn là cô giáo nên rất yêu trẻ. Bà mời "cả nhà" sang ăn turkey.
Bé
Nam lên bảy, đi học, hiểu nhiều về Thank-sgiving hơn Má và Ba. Ăn uống
vui vẻ, vợ chồng tôi nói chuyện với bà, có lúc ngồi im lặng hơi lâu vì
vốn tiếng Anh ít ỏi. Bỗng bé Nam kêu "Má...!", bà Jenny toan đứng dậy
thì Mai buột miệng nói: "Má... let me do it!".
Nghe tiếng "Má" lỡ lời của Mai, tiếng Việt, vừa lạ, vừa thích, bà bâng khuâng giây lát.
Mai
kể chuyện xưa, miền Đà Nẵng cuốc đất trồng khoai, nuôi mẹ già con
dại... Tôi góp phần thông dịch, bớt thêm: Người Việt Nam coi việc chăm
sóc cha mẹ già là bổn phận, dù chịu nhiều cơ cực cũng cố gắng đền ơn
sinh thành, dưỡng dục.
Bà suy nghĩ mấy ngày, bỏ dự định chuyển về Florida, tỏ ý muốn nhận gia đình tôi làm Con, làm Cháu.
Chúng
tôi dọn nhà sang ở chung với "Má Jen", điều này ít thấy trong các gia
đình người Mỹ có con trưởng thành. Các con nhờ Má, nói được tiếng Anh.
Cháu quấn quít bên Bà, xem chú chuột Mickey. Mùa đông buốt giá nhưng
trong nhà nồng ấm tình người. Má vui tươi hơn trước, thích ăn bánh xèo
và phở Việt Nam.
Mai
vẫn cặm cụi hàng ngày, làm những chiếc ví tay của phụ nữ. Mấy người bạn
Việt Nam đặt cho Mai biệt danh "Bà đầm hãng bóp" vì "giỏi việc, lại
biết tiếng Anh," nhiệt tình giúp đỡ bà con.
Cũng
như Má Jen, Mai không thích sa hoa, theo Má vào tiệm sách trong Mall
nhiều hơn vào tiệm bán phấn son, make up. Việc từ thiện đã thành sở
thích, Mai gửi 200 đôla, mỗi lần, giúp đồng bào bão lụt miền Trung, miền
Bắc, vì lương tâm, đạo lý. Kẻ cầm quyền ăn chặn của dân, như đám cướp,
có bao giờ được mãn kiếp yên thân. Đức Phật từ bi dạy Mai lòng độ lượng.
Tôi
làm technician, ngành điện tử. Nhớ xưa, học sửa radio bị nghi làm gián
điệp. Bộ công an Hà nội lấy công nông lãnh đạo, coi "điện tử" là CIA.
Mười bẩy năm trong ngành điện tử, nay chắc tôi thành CIA ngoại hạng!
Bây
giờ, ngồi trước máy computer, nối vào mạng Net, đọc Website tiếng Anh,
tiếng Việt, thông tin thế giới bằng email, việc hãng, việc nhà, công tư
hòa vào nhau từng ngày làm việc, tôi đã có cuộc sống an hòa, hạnh phúc,
một gia đình thật sự yêu thương.
"Ngày mai, chúng mình đi New York thăm con".
Mai nắm tay tôi, hân hoan về ngày mai.
Ngày
mai là tương lai của bé Nam ngày trước, giờ là một thanh niên cao 6
feet, đầy nghị lực bước vào đời. Xong đại học, Nam Nguyen trở thành
chuyên viên tài chánh, làm việc trong văn phòng, tầng thứ 32 của một nhà
"chọc trời" New York.
Ngày
con ra trường là ngày vui trọn vẹn, ngày con nhận việc mới là niềm sung
sướng của Má, của Ba, của Gia Đình tị nạn, mong ước từng ngày cho Con
thành Người.*
Lâu
lắm rồi, tôi mới có một đêm không ngủ để nhìn lại đời mình. Tháng chín,
trời sang Thu se lạnh vùng đông bắc nước Mỹ. Tôi đã sống nơi đây 18 năm
tị nạn, không thất vọng mà tin tưởng vào tương lai.
Người
cộng sản muốn làm hung thần cai quản địa cầu, dựng lên Địa Ngục. Dựng
được vài phần thì sụp đổ, sót lại từng mảnh vỡ điêu tàn. Hung thần đã
chết.
Thoát
kiếp lưu đày làm người tự do, tôi kính cẩn tri ân người phá ngục: người
lính Cộng Hòa, giương cao lá cờ vàng ba sọc đỏ, chính nghĩa Quốc Gia.
Việt Nam, từ tinh thần đến lãnh thổ.
Người
lính chiến Cộng Hòa hiên ngang đi làm Lịch Sử. Không có Anh, tôi đã
không có niềm tin để sống sót, đã thành nấm mộ hoang trên rừng xơ xác.
21 năm kiên cường giữ vững miền Nam, Anh đối mặt hung thần, cứu sống
thêm hàng triệu người vô tội.
Người
lính của miền Nam tự do tử trận. Anh để lại người Vợ hiền, cuốc đất
trồng khoai, chúng vẫn không tha, chà đạp nhân phẩm. Tôi lê bước chân vô
định, gặp Mai làm Bạn Đường, nhìn mắt con thơ thấy hình người lính
chiến.
Anh
đã để lại Con Thơ cho tôi được làm "Ba" mang tròn trách nhiệm. Con đã
trưởng thành, mai này sẽ góp phần xây dựng lại Quê Hương. Tôi muốn níu
lại thời gian để được thương vợ, thương con nhiều hơn nữa.
Đã
quá nửa đêm về sáng. Nhìn Mai ngon giấc ngủ thần tiên như "bé Nam" ngày
đầu tới Mỹ, tôi ngồi im lặng bên bàn viết, đợi chờ sớm mai để được nhìn
bình minh bừng sáng Phương Đông, được nhìn Mai thức dậy, mỉm cười, âu
yếm nhìn chồng.
Cuộc sống an vui. Ngót 20 năm rồi, không biết khóc, đêm nay tôi nhỏ từng dòng lệ, xúc động, bùi ngùi.
Tôi đang sống và đang viết Bài Tình Ca của Một Người Tị Nạn.
tudo NGUYỄN VĂN LUẬN

No comments:
Post a Comment