NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
1
Từ đất nước vào tay Quỷ đỏ
Dân điêu linh đau khổ chất chồng
Thương cho một kiếp má hồng
Vì đâu nên nỗi long đong đoạn trường.
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
2
Mới ngày nào quê hương gấm vóc
Dân ấm no gạo thóc dư thừa
Đầu hiên ngọn trúc đu đưa
Khói chiều bảng lảng, trẻ đùa trước sân.
Khắp thôn làng thị thành nô nức
Khu trù mật góp sức ra công
Lúa vàng trải rực cánh đồng
Cò bay mỏi cánh dòng sông dịu hiền.
Khắp cao nguyên dinh điền phát triển
Dân miền Trung cá biển đầy khoang
Toàn dân thề quyết một lòng
Nước Nam rạng mặt con Rồng cháu Tiên.
Bỗng chiến nạn từ miền Bắc đến
Khiến nơi nơi lửa đạn tràn lan
Thi hành chủ nghĩa ngoại bang
Quyết tâm thôn tính miền Nam phú cường.
Đáp lời gọi lên đường nhập ngũ
Chàng tham gia nghĩa vụ quân binh
Thiếp lo chăm sóc gia đình
Con thơ phụ mẫu hiếu minh vẹn toàn.
Thương chàng phải dặm ngàn chinh chiến
Vì quê hương tận hiến thân trai
Dãi dầu mưa nắng miệt mài
Quanh năm trận mạc, hăng say diệt thù.
Khi giới tuyến mịt mù bom đạn
Khi thành đô dẹp loạn an dân
Miền Trung gió núi mưa ngàn
Miền Nam trù phú chân chàng in sâu.
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
3
Nhưng hởi ôi vì đâu nên nỗi
Bởi vì đâu đêm tối bao quanh
Vì đâu triệu lính hùng anh
Bỗng nhiên rả gánh tan đàn bi thương?
Giặc tràn về, mười phương tang tóc
Người dân Nam khổ nhọc trăm bề
Tháng Tư ô nhục ê chề
Nhà tan cửa nát, cơn mê hãi hùng.
Giặc tràn về, chập chùng hận tủi
Kinh tế mới xua đuổi dân lành
Trại tù núi thẳm rừng xanh
Đọa đày đồng chủng nhân danh hận thù.
Giặc tràn về, mã mồ đào xới
Hồn oan khiên âm giới lang thang
Đê hèn đập phá nghĩa trang
Dương trần, địa ngục ngập tràn oán than.
Giặc tràn về bạc vàng tước đoạt
Bần cùng dân hàng loạt đổi tiền
Kiểm kê ruộng đất, của riêng
Giúp dân quản lý, đảng viên sang giàu.
Giặc tràn về, đề cao lao động
Bóc lột dân làm lụng không lương
Ngày ngày thủy lợi công trường
Đêm đêm học tập chủ trương vô thần.
Giặc tràn về, người dân đói khổ
Nhưng đầy đường cán ngố huênh hoang
Đêm ngày rình rập xóm làng
Bụi cây mật vụ, góc vườn công an.
Giặc tràn về giang san sầu thảm
Dân điêu linh, ly tán, khốn cùng
Đời đầy bất trắc hãi hùng
Thiếp như chiếc lá theo dòng nổi trôi.
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
4
Từ khi nước tả tơi đói khổ
Thiếp thay chàng trải gió dầm mưa
Thân cò tần tảo sớm trưa
Bo bo thay gạo không vừa miệng con.
Ngó trước sau chỉ còn giường tủ
Đem bán lần cho đủ chi dùng
Nhà giờ trống vắng mênh mông
Trống như hồn thiếp chờ trông tin chàng
Đảng bảo phải sẳn sàng học tập
Ba mươi ngày xây đắp tương lai
Chàng đi đã quá trăm ngày
Hỏi mây, hỏi gió, hỏi cây - im lìm!
Lòng bồn chồn bao đêm chẳng ngủ
Ngày vất vơ hỏi đủ khắp nơi
Tin chàng vẫn biệt tăm hơi
Chàng ơi sống chết nổi trôi chốn nào?
Trời cao xanh cúi đầu vái khấn
Cầu cho chàng khổ nạn qua mau
Vợ chồng còn nhìn thấy nhau
Gia đình đoàn tụ, cháo rau chẳng màng.
Nhớ thương con, mẹ chàng xuống tóc
Nguyện khấn cùng trời đất xót thương
Ngày đêm niệm Phật mười phương
Cầu cho chàng sớm hồi hương an lành.
Tháng năm hờ hững nhanh qua cửa
Nỗi nhớ thương chất chứa, hao mòn
Tuổi già thân xác héo hon
Ngọn đèn trước gió chập chờn hắt hiu.
Con thơ dại thường kêu nhớ bố
Hỏi ngày nào bố trở về thăm.
Nghe con hỏi, lệ tuôn tràn
Ai xui nên cảnh phũ phàng oán than?
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
Cuối cùng được tin chàng ngục tối
Rừng thâm sâu “tội lỗi” đền bồi!
Trời ơi! ba mươi ngày thôi
Trời cao có thấu cho lời đảng ta.
Ba mươi ngày gọi là học tập
Đường lối mới xây đắp nước Nam.
Hóa ra đất thẳm non ngàn
Đọa đày giam hãm ngụy quân, ngụy quyền.
Ô hô lời tuyên truyền dối trá
Thiếp dại khờ nhẹ dạ dễ tin:
Chiến tranh chấm dứt, hòa bình
Toàn dân đoàn kết, hiển vinh giống nòi.
Hòa bình đến: cuộc đời tăm tối,
Vợ xa chồng tù tội khổ hình.
Mẹ già con dại thâm tình
Hai vai nặng gánh một mình lo toan.
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
5
Rồi giấy phép nuôi thăm cũng tới
Sau bao ngày mòn mõi nhớ thương
Trời vừa mới hé màn sương
Thiếp liền vội vã lên đường tìm thăm.
Đường đi sao xa xăm cách trở
Quê hương mà bỡ ngỡ lạ lùng
Băng đồng, lội suối, qua sông
Lối mòn uốn khúc, cây rừng quạnh hiu.
Đoàn người đi tiêu điều xơ xác
Mắt nôn nao, ngơ ngác ngóng tìm
Rừng buồn, cây cũng lặng im
Thương cho nhi nữ lấm lem bụi đường.
Trời chói chang ánh dương chênh chếch
Đoàn người đi lếch thếch gánh gồng
Người người tay xách tay bồng
Nào bao nào gói trọn lòng nhớ thương.
Con thơ cũng dặm trường theo mẹ
Nhớ thương chồng vợ trẻ vượt nương.
Mẹ già mái tóc điểm sương
Run run chân bước, mắt vương lệ sầu.
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
Xa xa đứng cạnh cầu tre nứa
Dãy nhà tranh lá úa tiêu sơ
Thở phào nhẹ nhỏm vui, lo
Phút giây gặp gở trông chờ là đây.
Đến nơi lại dẫy đầy thủ tục
Quà thăm nuôi tìm lục khắp nơi.
Ngồi chờ, thấp thỏm đứng ngồi
Lòng như lửa đốt, bồi hồi con tim.
Rồi phút giây bao đêm trông đợi
Chàng hiện ra... tim nhói kim đâm
Nhìn nhau ta chỉ lặng câm
Trăm lời muốn thốt, mất tăm chốn nào!
Nhìn chàng, lệ thiếp trào lã chã
Quần áo chàng miếng vá chồng nhau.
Ngồi đây là chàng hay sao
Chồng tôi cường tráng năm nào ở đâu ?!!
Đôi mắt chàng giếng sâu thăm thẳm
Vẫn tinh anh mê đắm kiên cường
Nụ cười nhắn gởi yêu thương
Muôn năm lòng thiếp vấn vương nhớ hoài.
Chẳng cần phải dông dài tâm sự
Trước đôi tai của lủ kên kên
Cườm tay rướm máu nói lên
Khổ hình chàng đã bao lần trải qua.
Đời còn chi xót xa hơn nữa
Ngồi nhìn nhau bàn nứa chia hai.
Giờ thăm nuôi, như tên bay
Mới vui tái ngộ, chia tay bàng hoàng!
Tiển chàng, thiếp hai hàng lệ ứa
Nhìn chàng đi, dao cứa tim gan
Bao giờ mới gặp lại chàng?
Bao giờ mới hết đôi đàng cách ngăn?
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
6
Người thăm nuôi âm thầm rời trại
Lòng bịn rịn tê tái buồn thương
Mắt sầu ngấn lệ vấn vương
Chân đà cất bước, hồn buồn mênh mang
Ngoảnh mặt lại bóng chàng chẳng thấy
Thấy xa xa mấy dãy nhà tranh
Hững hờ dòng suối uốn quanh
Phất phơ cờ đỏ, buồn tênh ráng chiều.
Đường im vắng, gió hiu hiu thổi
Đoàn người về tóc rối bơ phờ
Bước đi rời rả ngẩn ngơ
Sương rừng mờ đục, xác xơ chợ buồn.
Xe cuối đã lên đường rời bến
Lều chợ trống, rác rến ngổn ngang
Đoàn người lỡ bước giữa đàng
Qua đêm sàn chợ, gió ngàn tỉ tê.
Sau một ngày ê chề mệt lã
Vội tìm nơi thiếp ngã lưng đau.
Côn trùng rĩ rã đêm thâu
Ngổn ngang tâm sự, nghẹn ngào niềm riêng.
Ngọn cây rừng ngã nghiêng qua lại
Bóng đêm đen ma quái chập chờn
Đèn đường héo hắt cô đơn
Cố trăn trở giấc, lạc hồn chiêm bao...
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
Rõ ràng là chốn lao tù đó
Chỉ thiếp chàng chẳng có ai hơn
Bao nhiêu thương nhớ mỏi mòn
Vòng tay quấn quít vẫn còn chưa khuây.
Lòng nhớ thương mê say tâm sự
Chàng rằng hãy ráng giữ thân mình
Thay chàng lo lắng gia đình
Con thơ nuôi dạy, thâm tình sớm hôm.
Chàng còn nợ nước non phải trả
Cùm gông này đập phá có ngày.
Nghe chàng, rời rụng chân tay
Ôm chàng năn nỉ tỏ bày nguồn cơn.
Cán bộ bỗng đùng đùng xuất hiện
Rằng vi phạm điều kiện thăm nuôi
Lôi chàng ra đứng một nơi
Xúm vào đập đánh, khắp người máu tuôn.
Xót thương trước trận đòn ác độc
Thiếp xông vào khóc lóc kêu van
Lũ người dạ thú chẳng màng
Lạnh lùng đánh tiếp, thân chàng tả tơi.
Thiếp đớn đau kêu trời thống thiết...
Tỉnh cơn mơ - gió thét trời gầm
Mưa rừng tạt ướt chỗ nằm
Cô đơn giá buốt, ngồi dầm mưa đêm.
Ôi! giấc mơ làm tim nhức nhối
Xót thương chồng ngục tối khổ hình
Biết chàng ngang bướng tánh tình
Lẽ nào khuất phục cúi mình trước ai.
Xin chàng vì tương lai con dại
Vì mẹ già mà hãy giữ thân
Mắt ngơ, tai điếc, miệng câm
Gắng lo học tập, nhọc nhằn qua mau.
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
7
Trại cải tạo dễ vào ra khó
Học mút mùa chẳng có ngày về
Bao người vợ đã não nề
Được tin chồng đã cõi mê giã từ.
Ôi thương thay người tù cải tạo
Nuốt hờn căm, giông bão vào lòng
Sa thân vào lũ sói lang
Đành ôm hận tủi suối vàng gởi thây.
Bao nhiêu người mơ ngày hết giặc
Sống an vui với bát cơm đầy
Đất ta ta cấy ta cày
Tự do dân chủ tương lai huy hoàng.
Nhưng thống nhất, dân càng ly tán
Tự do mà ai oán ngất trời
Cùng chung máu huyết giống nòi
Nhẫn tâm đày ải chẳng lời xót thương!
Tù cải tạo thường luôn chuyển trại
Lần thăm này xa mãi miền Trung
Đường đi cách trỡ muôn trùng
Vì chồng thiếp phải vào vùng biển dâu.
Mỗi lần thăm, trăm sầu ngàn khổ
Giấy phép thăm, dễ khó đủ điều
Hộ phường chuẩn ký mang theo
Cán to, cán nhỏ eo xèo nhiêu khê.
Lạm dụng quyền, thỏa thê hạch sách
Chuyện phải trái, học cách đầu tiên
Hanh thông, tiền mặt trao liền
Không cho, chờ đợi triền miên tháng ngày.
Đảng rêu rao đảng tài vô địch
Lảnh tụ toàn siêu việt đỉnh cao
Giai cấp vô sản anh hào
Sẽ làm bá chủ toàn cầu nay mai.
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
Siêu việt đâu chẳng ai hay biết
Đời sống dân đói rét quanh năm.
Trước kia gạo trắng thơm lành
Nhờ ơn bác đảng bụng sình bo bo.
Đảng vinh danh tự do, hạnh phúc
Độc lập là mấu chốt tương lai.
Tự do: tù ngục đọa đày
Hạnh phúc: máu lệ tuôn dài đêm đêm.
Độc lập là triền miên bốc lột
Dân bần cùng chất ngất đau thương.
Tới lui cùng một quê hương
Giấy phép, hộ khẩu nhiễu nhương dân lành.
Mua vé xe, phép cầm đứng đợi
Muốn có ngay, chịu đổi giá đen.
Toa xe chật cứng như nêm
Xe xình xịch chạy, khói than mù trời.
Trại chàng ở xa xôi diệu vợi
Đường sắt buồn, mắt dõi dõi trông
Non cao thiếu phụ chờ chồng
Yêu thương hóa đá, tay bồng thủy chung.
Núi sừng sửng quấn vòng mây trắng
Vành khăn tang ngày tháng xót xa
Nước non thống nhất một nhà
Dân cùng một nước sao mà phân chia
Ai chánh ngụy sử kia sẽ rõ
Sao đành tâm nhốt bỏ rừng sâu.
Núi non dân tộc buồn đau
Nửa giam núi thẳm, nửa vào trùng khơi.
Còi âm u rền nơi núi vắng
Tiếng dân kêu uất nghẹn căm hờn
Cây rừng xơ xác sườn non
Cơn mê chủ nghĩa soi mòn quê hương.
Bao thôn làng ruộng vườn hoang phế
Cỏ tung hoành mọc rễ khắp nơi
Đường quê quạnh vắng bóng người
Vách chùa đổ nát, Phật ngồi bơ vơ.
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
Kiếp người, ôi! vô bờ bể khổ
Đày đọa chi người đó ta đây
Cho chồng xa vợ héo gầy
Cho đêm thương nhớ, cho ngày nhớ thương.
Nhìn hoa xuân lòng buồn ảm đạm
Nhìn bướm xuân tứ tán cánh bay
Phòng không gối chiếc chờ ai
Chồng đi cải tạo biết ngày nào ra?
Nhìn trời đêm sao xa mờ tỏ
Thiếp một mình trăm nhớ ngàn thương
Hoa đèn leo lét bên giường
Bóng đen đơn lẻ trên tường quạnh hiu.
Vắng bóng chàng tiêu điều duyên số
Khóc phận mình lệ nhỏ đêm đêm
Hoa cuòi cợt gió bên rèm
Mặc lời ong bướm chẳng thèm lưu tâm.
Mới ngày nào trăm năm gắn bó
Mới ngày nào chàng đó thiếp đây
Ngày nay mắt dõi chân mây
Tiếng đàn tri kỷ miệt mài ngang cung!
Sen héo úa lá vàng rơi rụng
Nửa trăng thu lơ lửng bên song
Thương mình phận liễu long đong
Đêm đông ấp ủ mùi hương tình nồng.
Thương số kiếp lao lung trắc trở
Định mệnh buồn lở dở cung thương
Mưa chiều ảm đạm vấn vương
Sương buồn thắm lạnh đêm trường cô miên.
Bụi đường xa khuất miền quan ải
Lòng bồi hồi tê tái trông tin
Tháng ngày cứ mãi lặng thinh
Bóng chàng biền biệt, một mình cô đơn!
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
Bao tháng năm tâm hồn ũ dột
Dòng lệ tuôn từng giọt vắn dài
Thương thay một kiếp trúc mai
Sóng đời dồn dập lắc lay tiêu điều.
Chim lạc đàn tiếng kêu ãm đạm
Người xa người sầu thảm biết bao
Chim còn thương nhớ buồn đau
Nhớ chàng máu lệ tuôn trào sông Tương!
Gương đầu giường mịt mùng ảo ảnh
Gối chàng nằm giá lạnh đợi mong
Vi vu heo hắc gió đông
Phòng khuya quạnh vắng tiếng lòng ngổn ngang.
Đây, ghế bàn lúc chàng đọc sách
Nọ, nhung y vai rách tay sờn
Chàng đi ghế đứng lặng buồn
Nhung y gói kín nỗi thương vô bờ.
Xa xôi chốn ngục tù tăm tối
Chàng hay chăng, thiếp đợi thiếp mong
Cho dù chín đợi, mười trông
Thiếp đây trọn kiếp cùng con đợi chàng.
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
Quà từ Mỹ họ hàng đều đặn
Gởi giúp cho vài tháng tiêu xài
Mẹ cha khuyên kiếm đường dây
Đánh liều vượt biển tương lai con mình.
Nhìn con thơ tội tình chẳng có
Phải đi vào sóng gió biển khơi
Chàng ơi lòng thiếp tơi bời
Đi e chẳng đặng, ở thời chẳng yên.
Đường vượt biển truân chuyên nhiều nỗi
Đem bạc vàng đánh đổi rủi may
Hiểm nguy, gian trá, tù đày
Trùng dương bát ngát, gió mây bất thường.
Bao người đi tin thường chẳng lại
Bao người đến được bãi an lành
Bao người thoát cướp Thái lan
Bao người gởi nắm xương tàn biển sâu.
Dù đi được, làm sao thiếp nở
Chàng tội tù, cách trở ai thăm
Ước gì lồng sổ cánh chim
Ta cùng vượt biển đi tìm tự do.
Cùng chàng, thiếp chẳng lo chẳng sợ
Cánh đại bàng chim nhỏ nương theo
Trùng dương, sóng cả cheo leo
Chân trời, góc biển dù nghèo có nhau.
Bao tháng nay tin sao chẳng đến
Một tờ thơ, tin nhắn cũng không.
Thiếp sao xao xuyến trong lòng
Thiếp linh cảm có chuyện không bình thường.
Đời chàng đã tai ương chồng chất
Nguyện cầu xin Trời Phật độ trì
Ban ơn hĩ xả từ bi
Mau qua nghiệp quả, sớm về với con.
\NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
Mẹ già đã héo hon chờ đợi
Mấy tháng nay chẳng nói chẳng rằng
Mắt nhìn vào cõi xa xăm
Miệng luôn lảm nhảm lâm râm khấn thầm.
Mẹ biếng ăn thường nằm thiêm thiếp
Thiếp chăm lo hầu tiếp cận kề
Chẳng làm mẹ bớt ủ ê
Mẹ luôn miệng hỏi chàng về hay chưa?
Chàng về chưa xin thưa mẹ rõ
Con hằng đêm hỏi gió, hỏi mây
Hỏi trời cao, hỏi đất dầy
Hỏi rồi, mơ tưởng ngày mai chàng về.
Ngày mai, ôi! não nề, chẳng tới
Bao xuân rồi chờ đợi tiêu hao
Mẹ thương con trai ra sao
Con dâu của mẹ sầu đau hơn nhiều!
Mưa lạnh giá đường chiều vắng ngắt
Đèn dầu hôi vàng vọt đêm đen
Điện nhà tắt cháy liên miên
Tương lai mờ mịt như đêm không đèn.
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
10
Trời ơi! chàng có điên, có khùng?
Được tin, chẳng biết mừng, hay lo.
Đêm qua đứa cháu đưa thơ
Báo tin vượt ngục, dặn dò gặp nhau.
Ôi! Lời chàng năm nào trong mộng
Hiện thực vào cuộc sống hôm nay.
Mộng thực, thực mộng vần xoay
Cho hay cuộc sống tỉnh say khôn lường.
Nửa mừng chàng thoát cùm, thoát xích,
Vượt hiểm nguy đến đích an lành.
Nửa lo thập tử nhất sanh
Làm sao thoát lưới công an dẫy đầy.
Chàng luôn chọn đường gai nẻo góc
Luôn kiên cường khổ nhọc vượt lên.
Khuyên chàng đã biết bao lần:
Lo thân thủ phận, an nhàn vợ con.
Tuy nỗi lo vẫn còn hiển hiện
Lòng thiếp luôn hãnh diện vì chàng.
Đời chàng cuộc sống ngang tàng
Chông gai hiểm trỡ sẳn sàng xông pha.
Bao năm lính Cộng hòa oai dũng
Lao mình nơi đầu súng, đạn bom
Quyết tâm bảo vệ non sông
Chiến công vang dội, hào hùng đời trai.
Ngày chiến thắng cờ bay ngập phố
Đoàn hùng binh rực rở oai nghi
Quân hành dồn dập bước đi
Huy chương lấp lánh nhung y bạc màu.
Nay thất thế rơi vào tay giặc
Nay sa cơ bị bắt tù đày.
Dù cho cuộc thế đổi thay
Muôn năm chàng vẫn anh tài trong tim.
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
11
Quá nôn nao suốt đêm chẳng ngủ
Chờ đi thăm chỗ trú của chàng.
Gỉa gái đi chợ đầu làng
Đường về dừng bước, họ hàng viếng thăm.
Chú Tư lòng từ tâm rộng mở
Đã bao che giúp đỡ tận tình
Hầm trú bom cho gia đình
Nơi chàng tạm trốn ẩn mình chờ tin.
Đồng khô cháy đất in vết nứt
Đê ngoằn ngoèo hừng hực nắng trưa
Vai oằn đôi thúng đu đưa
Chân đi nôn nóng, chưa vừa nhịp tim.
Phút tái ngộ êm đềm tha thiết
Nước mắt tuôn chẳng biết nói gì
Năm năm sầu thảm phân ly
Đôi giờ gặp mặt chẳng bì Chức Ngưu.
Trong hầm tối âm u ẩm mốc
Nỗi truân chuyên khổ nhọc giải bày
Năm năm gởi trọn vòng tay
Nhớ thương lai láng, ngất ngây trùng phùng.
Thân thể chàng tận cùng khổ ải
Cùm gông còn tê dại đôi chân
Biệt giam đày đọa bao lần
Nhục thân xơ xác, tinh thần không lay.
Chàng tính trốn từ ngày vào trại
Luôn trông tìm đợi mãi thời cơ
Lần này không thể chần chờ
Nếu đày ra Bắc đừng mơ ngày về.
Nghe lời chàng tỉ tê tâm sự
Thiếp tin chàng đầy đủ tính suy
Giúp chàng đối phó hiểm nguy
Cùng chàng sống chết sá gì gian nan.
Chim líu lo bên đàng rộn rã
Hoa xinh tươi lơi lã gió chiều
Chập chờn đôi cánh mỹ miều
Bướm hoa hoa bướm bao nhiêu ân tình.
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
12
Giấy tờ giả xuất trình khi hỏi,
Chỗ ẫn thân chờ đợi vượt biên
Thành đô dân chúng đủ miền
Dễ dàng lẩn trốn, khó tìm khó truy.
Mua giấy giả chẳng chi khó nhọc
Bạc vàng đưa tức tốc có liền.
Còn chỗ ẩn trốn, bạn hiền
Cưu mang ẩn dấu, chẳng phiền chẳng than.
Lúc nguy nan bạn vàng mới tỏ
Nước loạn ly mới rõ tôi trung
Ơn này ghi khắc trong lòng
Dù cho suối cạn đá mòn chẳng quên.
Đường vượt biển người quen dẫn mối
Cho hay rằng tương đối an toàn
Không sợ tiền mất tật mang
Nhóm này tổ chức nhiều lần êm xuôi.
Tin tốt đẹp chưa nguôi lo lắng
Vàng cây đòi, quá nặng sức lo.
Của nhà dấu đút, tính đo
Chỉ vừa đủ trả chỗ cho ba người.
Đời sao quá, trời ơi! tàn nhẫn
Số thiếp còn lận đận bao lâu?
Năm năm xa cách dãi dầu
Chưa vui tái họp, lại sầu chia xa!
Ưu tiên chàng, mẹ già, hai chỗ
Còn chỗ kia, ai ở, ai đi?
Trời ơi! làm sao tính suy
Tính sao cho khỏi phân ly thiếp chàng?!
Con thơ dại ngỡ ngàng chẳng biết:
-Sao mẹ khóc, thương tiếc điều chi.
Hai con, đứa nào ra đi?
Đứa nào mẹ cũng muốn ghì trong tay.
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
Tưởng tượng cảnh sông dài biển cả
Thuyền nan như chiếc lá lênh đênh
Mạng người treo sợi chỉ mành
Chông chênh trước gió, sao đành gởi con.
Nhưng ở lại, đời còn bi đát
Thà liều thân, Bồ Tát hộ trì.
Con trai mẹ gởi đem đi
Cùng cha vượt biển, quyết vì tương lai.
Con gái nhỏ chẳng ai chăm sóc
Ở cùng mẹ khổ nhọc cháo rau
Phận nghèo đành chịu biết sao!
Mong cha chẳng phụ gặp nhau có ngày.
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
13
Mọi sắp đặt trình ngay mẹ rõ
Chẳng nghĩ suy mẹ ngỏ nỗi lòng
Mẹ già lòng rất vui mừng
Biết chàng trốn thoát khỏi vòng lao lung.
Chuyện vượt biển mẹ không hưởng ứng
Mẹ sức già chịu đựng không kham
Mẹ muốn thiếp đi cùng chàng
Lấy ngay ngọc thạch nhẫn vàng trao tay.
Em chàng sẽ về đây tá túc
Cùng đền ơn dưỡng dục cù lao.
Mẹ rằng phải gấp đi mau
Chần chờ sợ hỏng công lao của chàng.
Cuộc đời thiếp xương tan thịt nát
Nghĩa thâm sâu ghi khắc tâm cang.
Cúi người lạy tạ mẹ chồng
Ngẩn ngơ lòng tưởng mộng hồng đang mơ.
Lòng hớn hở liền nhờ dẫn mối
Xin chủ tàu cho đổi bốn người.
Trung gian cho biết trễ rồi
Tàu không còn chỗ dù ngồi như nêm.
Thiếp hết lời than van cầu khẫn
Trung gian mới chịu nhận lo dùm.
Bao ngày thấp thỏm chờ mong
Tin vui cho thiếp đi chung gia đình.
Lạy Phật tổ chúng sinh cứu độ
Cõi vô thường đau khổ vơi đi
Nguyện trừ ái ố sân si
Tu nhân tích đức con quỳ phát tâm.
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
14
Đường khuya lạnh âm thầm chân bước
Cỏ bên lề lớp lớp mọc cao
Đoàn người kẻ trước người sau
Ngậm tâm tìm lối dắt nhau xuống thuyền.
Theo lời hướng dẫn viên có nói
Ghe con đang neo đợi bên sông
Ráng đi qua hết cánh đồng
Mọi người sẽ được xuôi dòng ra khơi.
Tim rộn ràng bồi hồi chân bước
Chàng dắt con đi trước dẫn đường
Ôm bé gái sát vào lòng
Thiếp nắm áo chồng rảo bước chạy theo.
Đường trơn trợt ngoằn ngoèo uốn khúc
Gió lạnh căm mỗi lúc một nhiều
Đã liều ba bảy cũng liều
Bao nhiêu trạm đã xuôi chèo đi qua.
Mong thử thách này là chặng chót
Trước khi thuyền êm lướt xuôi dòng.
Cánh đồng sao quá mênh mông
Đi hoài chẳng thấy bờ sông nơi nào.
Chân người nhịp bước lao xao
Đó đây vẳng tiếng xì xào trong đêm.
Đoàn người đi bỗng nhiên dừng lại
Giữa đêm đen kinh hãi vang vang:
“Tất cả đứng lại” rõ ràng
Thiếp nghe mà cả tim gan rả rời
Trời ơi! lại cuộc đời tù tội
Đời chàng lại ngục tối khổ hình
Trời ơi! trời chẳng thương tình
Đời con sao quá điêu linh thế này!!!
Thì ra chúng đã hay tin tức
Cho công an đến phục sẳn chờ
Bắt nguyên trọn gói ngon ơ
Bao người bán rẻ tự do giữa đồng.
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
15
Tất cả lại ngược đường về bót
Thiếp bước đi gan ruột rối bời
Biết làm sao đây, hởi trời?!
Làm sao dấu được chồng tôi vượt tù.
Đường hoang vắng vi vu gió hú
Lũ công an quĩ sứ hiện hình
Đoàn người rủ rượi lung linh
Chân trời xa ánh bình minh ló dần
Chàng bỗng sát lại gần chỉ vội
Một lùm cây u tối bên đàng
Hiểu ý, bình nước vội vàng
Cởi luôn nhẫn cưới trao chàng hộ thân.
Dẫn con đi miệng thầm vái khấn
Phật giúp chàng thoát nạn phen này
Con nguyền sẽ trả ơn dầy
Đêm đêm niệm Phật ngày ngày thi ơn.
Tên công an gờm gờm tay súng
Đi theo đoàn bỗng đứng lại chờ
Phía sau, đoàn người co ro
Thẩn thờ chân bước mắt lo lắng buồn.
Chàng liền khom người luồn vào bụi
Thiếp bước đi lòng rối tơ vò
Chia ly sao quá bất ngờ
Gặp nhau biết có bao giờ nữa không?
Ba tháng bị vào vòng tù tội
Được thả ra thiếp mới biết tin
Đêm đó chàng trốn an bình
Nhóm toan vượt biển cũng đình ra khơi.
Tháng rồi họ đã rời được bến
Bờ tự do đã đến an toàn
Nghe tin lòng những rộn ràng
Tạ ơn Trời Phật giúp chàng thoát nguy.
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
16
Trại tạm cư tin đi thư lại
Cuối cùng chàng đã tới Hoa kỳ
Khởi đầu đời rê-phu-di
Đổi tên ra trước họ thì theo sau.
Chàng ngày nào anh hào chiến sĩ
Nay xứ người tiếng Mỹ chẳng thông
Nghề chuyên môn, chàng cũng không
Bắt đầu lại, chàng quyết lòng tiến thân.
Ôi! từ nay thiếp chàng hai ngã
Gia đình ôi! tơi tả chia đôi
Một nửa lưu lạc xứ người
Một nửa xa lạ chính nơi quê mình!
Đất nước còn đắm chìm Quỷ Đỏ
Dân mình còn máu đổ lệ rơi
Nhà còn chia cách đôi nơi
Cha con, chồng vợ ngút trời nhớ mong.
Đọc thư chàng nghẹn lòng thương xót
Làm sao thiếp chia sớt nhọc nhằn
Giúp chàng vượt bước khó khăn
Những ngày gian khổ lang thang xứ người.
Ước gì được chung đời xứ lạ
Sớm tối cùng vất vả có nhau
Đời dù nắng gió mưa rào
Giúp chàng bớt được phần nào cô liêu.
Những tờ thư thương yêu trìu mến
Được gởi về đều đặn liền tay
Thương chàng khó nhọc bao ngày
Lương tiền dành dụm gởi ngay chút quà.
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
Mở từng gói chan hòa nước mắt
Quà phần ai sắp đặt rành rành
Quà cho mẹ, ơn sinh thành
Quà cho con, gói trọn tình yêu thương.
Phần thiếp, tình tào khang chàng gởi
Quà nghĩa tình chìm nổi bao năm
Quà hi sinh cả tuổi xuân
Chàng xin kết cỏ ngậm vành từ đây.
Chàng cũng hứa hăng say làm việc
Mặc trời đông gió tuyết bão bùng
Chờ ngày đoàn tụ vợ chồng
Sớm thành sự thật thỏa lòng ước mong.
Chàng chẳng ngại nhọc nhằn thân xác
Ngày làm việc tối học chuyên môn
Quyết tâm vì vợ vì con
Vì tương lai quyết chẳng sờn lòng trai.
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
17
Dù chàng đã giải bày sau trước
Lòng thiếp sao chẳng được yên tâm
Vợ chồng xa cách bao năm
Chàng ơi có hiểu nỗi lòng thiếp chăng?
Đời oanh yến mơ màng chưa phỉ
Bởi vì đâu chia thúy rẻ loan
Vì đâu hoa úa, xuân tàn
Vì đâu hoa bướm phủ phàng cách ly?
Đời người được xuân thì mấy độ
Hoa xuân kia nở rộ mấy lần?
Tuổi xuân thắm thoát qua nhanh
Vui xuân chẳng đặng, trời xanh trêu người!
Tuổi xuân thiếp hoa ngời cánh bướm
Bao xuân qua hồn nhuốm màu tang.
Ngưu lang, Chức nữ đôi đàng
Mỗi năm còn được một lần gặp nhau.
Thiếp chàng biết khi nào tái ngộ
Biết khi nào thôi nhớ, thôi thương
Vắng chàng nhạt phấn phai hương
Vắng chàng vóc ngọc, đài gương vỏ vàng.
Bao đứa bạn hân hoan chuẩn bị
Lo giấy tờ đăng ký theo chồng
Riêng mình thiếp ngóng thiếp trông
Tin vui bảo trợ vẫn không thấy gì!
Thời gian càng qua đi nhanh chóng
Lòng thiếp càng nôn nóng lo âu.
Tin chàng lời hứa làm đầu
Bao lần ác mộng vẫn vào giấc đêm.
Thỉnh thoảng thiếp nghe tin bàn tán
Lòng thiếp càng ngao ngán tình đời
Bao người tan rã lứa đôi
Vì chồng di tản quên lời nguyện xưa.
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
Bao tháng năm gió mưa dầu dãi
Thiếp một lòng đợi mãi bóng ai
Gió đưa bụi chuối lắt lay
Trăng treo chênh chếch bên ngoài song thưa.
Từ chàng đi hai mùa đông giá
Lời thề xưa vàng đá còn ghi?
Lòng này chẳng muốn hoài nghi
Nhưng so Mạnh mẫu thiếp thì thua xa.
Lòng bồn chồn vào ra lửa đốt
Người biếng ăn ủ dột muộn phiền
Ước gì có cánh bay liền
Xem chàng có đúng đang chuyên học hành.
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
18
Cuộc sống mới khó khăn trước mặt
Giúp tạm quên chốc lát buồn đau
Con chàng, trường chẳng cho vào
Lý do lý lịch ngụy trào ngày xưa.
Tình thế này dây dưa lâu nữa
Bao thanh niên một lứa u mê
Tương lai đen tối ê chề
Hồn thiêng Âu Lạc hãy về chứng tri.
Chàng ơi chàng hãy vì con dại
Giúp chúng mau được thấy tương lai
Thiếp dù bỏ phí thân này
Chỉ mong con được ngày mai rở ràng.
Có điều gì trái ngang ngang trái
Xin chàng cứ đừng ngại tỏ phân.
Thiếp chỉ xin được ở gần
Lo con ăn học đến thành đạt thôi.
Lời nguyện cùng đất trời thuở trước
Cho chàng được vượt thoát an lành
Thiếp xin với cả lòng thành
Tại gia tu Phật một mình thong dong.
Chàng chẳng phải bận lòng vì thiếp
Chỉ xin chàng dựng nghiệp cho con
Thiếp nay thân xác héo mòn
Dù thành tro bụi, tình tròn trăm năm...
NỖI LÒNG NGƯỜI VỢ TÙ CẢI TẠO
19 - LỜI KẾT
Lời tự tình một năm im tiếng
Bao mừng vui đột biến dập dồn
Giấy tờ bảo trợ lo xong
Và nay thiếp đã cùng chồng đoàn viên.
Chàng đã đậu chuyên viên điện toán
Nghĩa phu thê xứng đáng niềm tin
Mười năm đoàn tụ gia đình
Mười năm thiếp vẫn trung trinh chờ chồng.
Mười năm trời long đong phận số
Những dòng này ghi nhớ tặng chàng
Tặng luôn các bạn hồng nhan
Một thời lận đận muôn ngàn đắng cay….
1990
No comments:
Post a Comment